Kinh nghiệm điều trị ung thư bằng Niệu Liệu Pháp – Tâp 1

MỤC LỤC

 

Người đàn bà nghiện…nước tiểu của mình

Những ngày này, khắp vùng Giao Thủy (Nam Định) xôn xao chuyện ở một ngôi làng, người dân… thi nhau uống nước tiểu của chính mình để chữa bệnh. Phóng viên đã tìm hiểu thực hư chuyện này.

Từ ngã tư thị trấn Quất Lâm, hỏi đường về xã Giao Tân, chị chủ quán phở cứ bụm miệng cười bảo: “Chú định về làng ấy tìm hiểu chuyện uống nước tiểu chữa bệnh hở? Ngày nào cũng có người hỏi đường về làng ấy. Nghe nói cả làng uống nước tiểu của mình…”.

Tôi đã từng nghe chuyện, có một ngôi làng ở Trung Quốc, người dân cứ tiểu ra cốc, rồi đưa lên miệng tu ừng ực giải khát như bia, không bỏ đi giọt nào. Ở thế giới này chuyện lạ gì chẳng có, nhưng vẫn cảm thấy khó tin khi có đến cả ngôi làng uống nước tiểu ở Việt Nam.

Ông Vũ Văn Hiểu, Trạm trưởng Trạm y tế xã Giao Tân công nhận với tôi rằng, ở một ngôi làng của xã này, “nghe nói” có mấy trường hợp uống nước tiểu của mình để chữa bệnh. Ông bác bỏ chuyện cả làng uống nước tiểu.

Ông Hiểu bảo: “Đúng là nghe dư luận xôn xao, nhưng tôi chưa tận mắt xem họ uống, nên cũng không dám khẳng định. Nhưng nhiều khả năng là thật đấy, chú tìm hiểu xem thế nào”.

Ông Hiểu vẽ đường tường tận cho tôi tìm đến nhà một người phụ nữ mắc bệnh ung thư, và hiện đang nghiện nước tiểu của mình. Người phụ nữ ấy ở xóm 2, là xóm nghèo bên bờ sông của xã Giao Tân. Ngôi làng này cũng từng gây xôn xao cả huyện vì có tới mấy chục người mắc bệnh ung thư.

“Tôi uống…nước tiểu”

Tôi đến nhà chị Vòng, gọi mấy tiếng, thì thấy một người đàn bà gầy nhẳng nhọc nhằn cất bước từ gian nhà phía trong ra ngoài tiếp đón. Chị bảo: “Tôi là Đoàn Thị Vòng đây. Chú đến tìm hiểu về chuyện uống nước tiểu hở? Nửa năm nay, không mấy ngày là tôi không tiếp khách hỏi han chuyện uống nước tiểu của mình. Có cả khách sang trọng từ Hà Nội về nhà tôi tìm hiểu đấy chú ạ”.

Tôi hỏi chị Vòng: “Cả làng đồn đại chị uống nước tiểu rồi, nhưng em vẫn chưa tin lắm, nên đến gặp thẳng chị hỏi cho ra nhẽ. Có thật là chị uống “nước… của chị” không ạ?”.

Chị Vòng cười tủm: “Họ không đồn đâu mà đúng là sự thật đấy. Ai hỏi tôi cũng nói thật, chả có gì phải xấu hổ cả. Tôi khẳng định với chú là tôi đã uống nước tiểu của tôi hơn năm nay rồi. Nước tiểu đã cứu mạng tôi đấy. Tiếc là chú đến muộn quá. Sáng nay, ngủ dậy, tôi tiểu được hai cốc đại, tôi vừa uống sạch rồi. Nếu chú ở lại đến trưa, tôi uống như lão chồng tôi uống bia cho chú xem”.

Tôi lại hỏi: “Chị nói vậy thì tôi tin chị rồi. Nhưng kể ra cũng lạ. Cảm giác của chị thế nào khi uống thứ nước mà loài người thải ra ấy?”.

Chị Vòng: “Lạ cái là tôi chẳng thấy sợ gì cả. Cứ như ma làm ấy. Giờ thì tôi nghiện rồi. Mỗi ngày mà không được ba cốc đại thì nhớ lắm, thèm lắm, không chịu nổi. Không biết đám đàn ông nghiện bia thế nào, chứ tôi khẳng định là tôi nghiện nước tiểu hơn cả đàn ông thèm bia”.

Rồi chị Đoàn Thị Vòng kể về cái đận chị mắc bệnh ung thư. Chính căn bệnh “đau khổ” này là duyên cơ khiến chị nghiện thứ nước thải của chính mình.

Ông Giời cho… thuốc thánh

Chị Vòng tự nhận mình nhà nghèo, ít học, nên lấy chồng sớm, hồi mới 16 tuổi. Lấy chồng rồi thì chỉ biết vục mặt vào đồng ruộng. Chị đẻ sòn sòn như gà, như vịt. Mới 44 tuổi mà đã có 5 con, với 3 con rể. Cháu ngoại thì một đàn rồi.

Cách đây 4-5 năm, cả làng chị náo loạn vì có mấy chục trường hợp chết ung thư. Chả hiểu sao, ngôi làng ruộng trũng nước trong này, chả có khói bụi công nghiệp, nước thải nhiễm kim loại nặng gì, mà lại có lắm người mắc ung thư thế. Căn bệnh quái ác ấy cũng đổ lên đầu chị.

Ấy là hồi năm 2009, khi thấy cục u bên vú trái cứ mỗi ngày một to, từ quả xoan, nó lớn lên bằng quả trứng gà. Đau quá, không chịu được, mới đi bệnh viện.

Bác sĩ ở Bệnh viện Nam Định khám chữa, nghi ung thư, nên chuyển chị lên Bệnh viện K Hà Nội. Tin chị bị ung thư như sét đánh ngang tai. Với người nông dân, thì mắc căn bệnh này, coi như bước một chân vào cửa địa ngục rồi.

Thôi thì còn nước còn tát, chồng chị bán hết vàng bạc tích trữ, vay mượn thêm hàng xóm để điều trị cho vợ. Các bác sĩ cắt béng ngực trái của chị. Rồi thì hết hóa trị lại đến xạ trị, người gầy xác xơ, tóc rụng cả mảng, hiện ra cái “sọ dừa” trắng hếu.

Nằm Bệnh viện K hai tháng, tiêu sạch ngót trăm triệu đồng, hai vợ chồng nhìn nhau xót xa, cám cảnh. Sống với nhau hai mấy năm, hiểu nhau qua ánh mắt, nên chẳng cần nói gì nhiều, đọc được ý nghĩ của nhau. Thế là họ dắt nhau về quê, chờ ngày “tử thần” mang đi.

Những ngày ấy, anh em trong gia đình tụ họp mấy lần, cắt đặt công việc, người đi mua lợn, người mua gà, người đặt quan tài. Ai cũng nghĩ chỉ ngày một, ngày hai là chị Vòng về với đất. Chị nằm trên giường cả ngày, mắt lim dim, thi thoảng lại rên la đau đớn. Nhìn cảnh ấy, ai cũng xót xa.

Thế nhưng, không hiểu sao, do sức sống kỳ diệu, hay hóa chất diệt tế bào ung thư bệnh viện truyền vào phát huy tác dụng, mà chị lại tỉnh dần, gượng dậy được, rồi nhúc nhắc đi lại.

Còn nước còn tát, mỗi người tư vấn cho chị một ông thầy lang bốc thuốc Nam. Thôi thì đủ các thầy lang, từ trong Nam, ngoài Bắc, từ ven biển đến núi cao, hễ nghe tin ở đâu có ông lang trị ung thư là chị tìm đến.

Nói rồi, chị Vòng đứng dậy mở tủ, lôi ra cho tôi xem mấy gói thuốc to tướng mà chị vứt bỏ. Trong số đó, có cả thuốc của ông lang Tiên, nổi tiếng bịp bợm, sờ lưng chữa bệnh ở Phú Thọ, rồi ông lang Phùng Đắc Chung chữa ung thư bằng cách chọc kim nhọn vào khối u rồi cho uống cây thuốc trị mụn nhọt vớ vẩn.

Thậm chí, chị Vòng còn nhiều lần theo dân làng lên tận nhà Phú “cò” ở Thái Nguyên chữa bệnh kiểu đuổi tà, để cho “bác sĩ” này dẫm đạp lên cơ thể, rồi truyền năng lượng. Chỉ đến khi ông Xóm ở gần nhà chị chết đột tử ngay tại nhà Phú “cò”, chị Vòng mới… mất niềm tin.

Cả ba “lang băm” này đều đã được Báo điện tử VTC News điều tra, vạch mặt trò bịp bợm, thế nhưng, người nông dân như chị không được tiếp cận báo chí, nên không nắm được thông tin, cứ bị họ lừa lên bờ xuống ruộng.

Có lẽ là theo chu kỳ, cũng có thể hóa chất trong cơ thể hết tác dụng, nên đến đầu năm 2011, chị Vòng lại lâm vào tình trạng của người bị ung thư giai đoạn cuối, nằm bẹp chờ chết.

“Tử thần” đã đến bên chị, sẵn sàng đưa chị đi bất cứ lúc nào. Gia đình lại một lần nữa chuẩn bị hậu sự. Thế nhưng, chị Vòng lại một lần nữa thoát chết. Chị bảo: “Có lẽ, ông Giời thương tôi, nên đã ra tay cứu giúp, tặng tôi bài thuốc kỳ diệu, không những có sẵn, không tốn xu nào, lại cứu mạng tôi…”.

– Chị Vòng có niềm tin rất lớn rằng, thứ nước thải của chị sẽ là phương thuốc thần kỳ giúp chị thoát khỏi căn bệnh ung thư.

Như đã nói ở kỳ báo trước, chị Đoàn Thị Vòng (Giao Tân, Giao Thủy, Nam Định) khẳng định mình nghiện uống nước tiểu của mình. Sở dĩ chị uống thứ nước thải khủng khiếp ấy, bởi chị tin rằng, nó có khả năng chữa được bệnh ung thư vú của chị.

Đang trò chuyện với chị Vòng, thì chồng chị Vòng về nhà. Tôi giới thiệu là nhà báo, muốn tìm hiểu về lời đồn chị Vòng uống nước tiểu của mình để chữa bệnh, anh xác nhận: “Chuyện vợ tôi uống nước tiểu là có thật. Cả cái làng này bảo vợ tôi bị thần kinh mới đi uống nước tiểu. Nhưng thực tế là vợ tôi hoàn toàn bình thường. Không có nước tiểu, thì bà ấy về với đất từ năm ngoái rồi”.

Theo chị Vòng, khoảng tháng 4-2011, chị lại rơi vào tình trạng đau đớn khủng khiếp. Chị có cảm giác thời gian sống chỉ còn tính từng ngày. Đúng lúc đó, bà thím tìm sang nhà, rỉ vào tai chị chuyện uống nước tiểu chữa ung thư. Bà kể vô số chuyện về những người ở Tây, ở ta, chỉ có tè vào cốc, đưa lên miệng uống hàng ngày, thế mà khỏi bách bệnh, kể cả bệnh ung thư.

Nghe bà thím nói thế, chị Vòng không tin lắm. Chị vốn cũng nghe chuyện bà chửa uống nước tiểu của trẻ con, nhưng tự uống nước tiểu của mình thì chưa nghe bao giờ, nghĩ mà hãi.

Tuy nhiên, một đêm, vào khoảng 1 giờ sáng, chị buồn tiểu, nên bám thành giường trở dậy lần ra nhà vệ sinh. Bật điện sáng, nhìn thấy cái cốc đại ông chồng thường dùng uống bia để chỗ chậu rửa mặt, chị liền đưa vào hứng.

Chị đưa cốc nước vàng óng, nóng hôi hổi ấy lên miệng và tu một hơi hết sạch. Chẳng hiểu ông giời xui khiến thế nào, mà chị can đảm như vậy. Điều lạ là chị chẳng có cảm giác sợ hãi gì, cũng không thấy mùi khai.

Chị Vòng nhớ lại: “Uống xong cốc nước tiểu to tướng, tự dưng tôi thấy mát lòng mát dạ, người tỉnh táo hẳn ra. Tôi không phải bám vào tường để đi nữa, mà nhấc nhân đi mạnh mẽ đến giường. Tôi ngủ một giấc ngon lành đến sáng mà không thấy đau đớn như mọi đêm nữa. Từ khi phát hiện ra bệnh ung thư, chưa đêm nào tôi ngủ ngon như thế”.

Sớm hôm sau, chị Vòng tỉnh dậy, nhớ lại cảnh đêm qua uống nước tiểu của mình như ma làm mà thấy ghê ghê. Chị tiếp tục mang cốc vào nhà tắm. Tuy nhiên, mùi nước tiểu bốc lên khai nồng nặc khiến chị suýt ói mửa. Nâng lên hạ xuống mấy lần, rồi chị đành đổ cốc nước tiểu đó đi.

Không uống được nước tiểu, chị Vòng lại thấy toàn bộ cơ thể đau rã rời. Đêm thứ hai, cũng lại vào khoảng 1 giờ sáng, cứ như ma làm, nửa tỉnh nửa mê, chị lại tiểu ra cốc và lại uống ngon lành. Và sớm hôm sau đó, chị lại có cảm giác khỏe mạnh, tỉnh táo hơn.

Bà thím sang thăm, chị kể lại chuyện đã uống nước tiểu và mỗi khi uống xong, có cảm giác khỏe hơn. Tuy nhiên, lúc buổi sớm tỉnh táo, thì chị lại không nuốt nổi nữa. Bà thím bảo, có lẽ do buổi tối chị uống nhiều nước, nên nửa đêm đi tiểu, nước tiểu sạch hơn, lại trong lúc nửa tỉnh nửa mê, mới uống được. Còn lúc sáng sớm, nước tiểu đóng cặn nhiều, mùi khai hơn, nên khó uống. Rồi bà thím dặn chị ăn kiêng, chỉ nên ăn hoa quả, cháo loãng, không ăn đồ mặn.

Làm theo lời bà thím dặn, sau mấy ngày ăn kiêng, quả thực chị Vòng thấy nước tiểu dễ uống hơn. Mấy ngày liền uống nước tiểu của mình, chị Vòng thấy cơ thể thay đổi rõ rệt. Những cơn đau do bệnh ung thư hành hạ giảm đi trông thấy, hiệu nghiệm không kém gì thuốc giảm đau.

Sau độ 2 tháng uống nước thải của mình, thì chị Vòng gần như hết đau hẳn. Từ một người bị ung thư giai đoạn cuối, chờ chết, cơ thể đau đớn khủng khiếp, thế mà giờ đây chị không còn đau nữa. Dù không được khỏe mạnh như xưa, nhưng chị đã trở dậy đi lại, giúp chồng làm những việc lặt vặt như nấu nướng, băm bèo cho lợn, trông quán bán hàng, quét dọn nhà cửa.

Chồng chị Vòng xen vào: “Đợt đó, thấy vợ tự dưng khỏe ra tớ thấy cũng lạ. Thi thoảng thèm bia, tớ lấy cái cốc đại hay để mặt tủ, lại thấy mùi khai khai bốc lên, đem đi rửa mà chả hiểu vì sao lại thế.

Sau mấy lần như thế, tớ truy hỏi, bà vợ mới khai là dùng cốc hứng nước tiểu của bà ấy để uống. Thú thực, tớ rụng rời tay chân, tưởng vợ bị khùng, bị điên.

Nhưng khi bà thím sang gặp và bảo rằng bà ấy cũng uống thùm thụp thì tớ mới tin vợ không bị khùng. Thảo nào, đợt ấy, mỗi lần vào nhà tắm, lại đóng chặt cửa, mang theo cái cốc, nhất định không cho chồng vào.

Giá bà ấy không uống thuốc Nam, mà uống nước tiểu ngay từ khi mắc bệnh có khi bây giờ khỏi bệnh rồi. Tớ ở bên vợ, theo dõi vợ tớ từng ngày nên tớ biết, từ ngày uống nước tiểu bà ấy khỏe ra nhiều”.

Sau một thời gian ngắn uống nước tiểu của mình, chị Vòng đã nghiện thứ nước này. Giờ đây, mỗi ngày mà không uống vài cốc thì chị thèm khủng khiếp. Vài tiếng mà không được thưởng thức một cốc, thì có cảm giác miệng nhàn nhạt, khô khốc rất khó chịu, thậm chí nôn nao ruột gan vì thèm… nước tiểu.

Thứ nước ấy, với mọi người thì thật khủng khiếp, đáng sợ, bẩn thỉu, nhưng với chị thì nó nóng ấm, thơm nức và uống đến đâu mát ruột đến đấy. Và chị đã nghiện nặng nước tiểu của mình.

Và điều quan trọng hơn, theo niềm tin của chị, thứ nước ấy đã cứu mạng chị. Chị Vòng có niềm tin rất lớn rằng, thứ nước thải của chị sẽ là phương thuốc thần kỳ giúp chị thoát khỏi căn bệnh ung thư.

Tôi hỏi chị Vòng: “Từ ngày uống nước tiểu đến nay, chị đã kiểm tra lại khối u chưa?”. Chị Vòng bảo: “Bệnh ở trong cơ thể tôi, nên tôi biết nó nặng nhẹ ra sao, biến chuyển thế nào. Tôi tin là khối u đang teo đi. Tôi cũng đang tính, uống thêm thời gian nữa thì sẽ lên Hà Nội để kiểm tra khối u”.

Không rõ thực hư chuyện nước tiểu chữa ung thư ra sao, có tác dụng thật sự hay không, nhưng có một thực tế, sau khi chị Vòng uống thứ nước thải của chính mình, thì không ít người dân trong xóm đã thực hiện theo.

Ông Vũ Văn Hiểu, Trạm trưởng Trạm y tế xã Giao Tân cho biết, chuyện chị Vòng bị ung thư vú thì ai cũng biết, là chuyện có thực. Chuyện chị Vòng uống nước tiểu của mình cũng là thực tế, chỉ có điều nước tiểu có khả năng chữa ung thư không thì ông không rõ.

.

Ông Hiểu cũng không biết nguyên do từ đâu mà người dân ở xã ông lại đi uống nước tiểu chữa bệnh. Các cán bộ y tế cũng không hiểu biết gì về loại “thần dược” này, nên cũng đang lúng túng, không biết tuyên truyền ra sao.