Kinh nghiệm điều trị ung thư của Thầy Phùng Đắc Trung – Tập 1

 

Thần y” trị bệnh ung thư bằng…kim nhọn

“Thần y mới chỉ 35 tuổi, có phương thuốc bí truyền, trị được bệnh ung thư chỉ bằng cây kim và gói thuốc bột”, “Thần y” đặc trị ung thư vú chỉ bằng một cây kim khâu…Nghe dư luận không ngớt đồn thổi về thầy lang Phùng Đắc Trung (xã Hợp Thịnh, huyện Tam Dương, Vĩnh Phúc) có tài trị bệnh nan y, mỗi ngày chữa trị cho hàng trăm người bệnh, chúng tôi tìm về tận nơi để tìm hiểu.

“Thần y” Phùng Đắc Trung.

Mạo danh điều trị miễn phí cho người nghèo, đối tượng chính sách.

Mới hơn 7h sáng, tại khoảng sân gạch rộng của ngôi nhà 3 tầng khang trang của thầy lang đã có 120 người bệnh tìm đến, đứng ngồi la liệt trước sân nhà. Trong khi đó, phía ngoài ngõ vẫn tiếp tục xuất hiện những người bệnh từ nhiều địa phương khác đổ về. Nhìn qua biển số xe, dễ nhận thấy những bệnh nhân có khuôn mặt khắc khổ, lo âu ấy đều lặn lội đến đây từ các tỉnh Hòa Bình, Yên Bái, Phú Thọ, Bắc Giang, Hà Nội….

Hỏi chuyện, người thì mắc chứng bướu cổ, người thì ung thư gan, người thì bỗng sờ thấy khối u, lại có cháu bé 6 tháng tuổi bị lên hạch ở sau đầu…Ai nấy đều cố đến thật sớm để nhận tấm tích kê rồi vào gian phòng khách để đặt tiền lễ lên chiếc khay men trước bát hương, ngồi chờ đến lượt.

Người bệnh chờ được chữa trị tại sân nhà thầy lang Trung.

Với lượng bệnh nhân đông như vậy, mỗi ngày, chỉ riêng khay đựng tiền lễ của thầy lang này cũng sơ sơ vài ba triệu đồng. Thầy lang khám bệnh trong nhà, cứ 10 người một lượt, mỗi lượt chừng 15 phút. Các bệnh nhân đã khám xong được người nhà của thầy đưa cho một túi thuốc to bọc nilon đen giống hệt nhau, vui vẻ trở ra.

Khi thấy phóng viên, thầy lang Trung chỉ tay vào một bệnh nhân già ở Bắc Giang, đã mấy lần đi xe máy từ lúc 3h sáng để đến đây khám bệnh, nói vóng lên: “Đã bảo nhiều lần rồi, đi đến bệnh viện mà chữa.

Ở đây chỉ chữa miễn phí cho người có sổ hộ nghèo, người già, gia đình chính sách thôi. Ai có sổ hộ nghèo thì đưa đây, thầy khám miễn phí. Chỉ phải nộp chút tiền lễ tùy tâm thôi”. Trao đổi với chúng tôi, thầy lang Trung cho biết: “Gia đình tôi vốn có nghề thuốc gia truyền, có bài thuốc gia truyền nên dẫu còn trẻ, học nghề chưa tinh thông, thầy vẫn phải hành hiệp cứu người.

Một đồn mười, các bệnh nhân tìm đến đây ngày một đông, không dưới 100 người mỗi ngày. Vậy nên tôi phải làm tất cả các ngày trong tuần, từ sáng sớm tới tốt mịt mới đáp ứng được nhu cầu chữa bệnh của người nghèo”.

Đem khoe với chúng tôi một lọ thuốc bột có màu đỏ gạch non, thầy lang Trung nói: “Bí quyết gia truyền là ở đây. Tôi dùng kim châm vào các khối u, rồi thoa thuốc này lên. U gì cũng phải tan thôi”. Rồi thầy thao thao về chữ “Tâm”, về cứu độ chúng sinh…

Để người dân không “tiền mất, tật mang”.

Qua tìm hiểu của chúng tôi, chưa rõ thuốc hay đến đâu, nhưng có một sự thực là nhiều bệnh nhân sau khi gặp thầy lang Trung đã phải nhập viện với những tai biến nguy hiểm. Như trường hợp chị Đàm Thị T., ở Ninh Hiệp (Gia Lâm, Hà Nội) đã phải nhập Viện K trong tình trạng ngực bị lở loét, chảy dịch và mủ nhiều, sau khi được thầy lang Trung châm kim và bôi thuốc. Không ít bệnh nhân đã đến tận nhà thầy “bắt đền” om sòm, rồi kiện tụng, khiến cơ quan chức năng khá vất vả để giải quyết.

Chúng tôi tìm gặp bác sĩ Nguyễn Văn Hùng, Chủ tịch Hội Đông y, Giám đốc Bệnh viện Y học cổ truyền Vĩnh Phúc để hỏi chuyện. Bác sĩ Hùng cho biết: “Thầy lang Trung không phải hội viên của Hội Đông y tỉnh Vĩnh Phúc nên chúng tôi chưa có điều kiện kiểm tra tay nghề, chất lượng bài thuốc và đạo đức nghề nghiệp. Nhưng chữa trị được bệnh ung thư từ phương pháp và vị thuốc đó thì tôi không tin. Với mấy chục năm kinh nghiệm, tôi chỉ cần xem xét một chút là biết rõ các thành phần thuốc, có thực chữa được bệnh hay không, hay là bịp bợm hại người”.

Ông Nguyễn Duy Ninh, Trưởng phòng Nghiệp vụ Y (Sở Y tế Vĩnh Phúc), lắc đầu ngán ngẩm: “Có thể nói ngay, cơ sở chữa bệnh của thầy lang Phùng Đắc Trung là chưa có giấy phép, nhưng vẫn lén lút hoạt động trong nhiều năm nay. Chúng tôi đã tiến hành kiểm tra, lập biên bản, tịch thu thuốc, yêu cầu đóng cửa rất nhiều lần. Bản thân lang Trung cũng hơn 5 lần được yêu cầu đến cơ quan Sở Y tế để viết cam kết không tái diễn tình trạng chữa bệnh như vậy, nhưng rồi lại tái diễn”.

Ông Ninh cho biết thêm: “Cách đây 10 năm, khi lần đầu chúng tôi đến kiểm tra cơ sở này, thì lang Trung mới chừng 25 tuổi, trình độ văn hóa lớp 4, nghiệp vụ y không có. Bài thuốc của lang Trung cũng không phải là gia truyền, vì cha anh ta có làm y đâu mà…truyền? Anh ta dùng kim châm vào các mạch của khối u cho rớm máu, rồi thoa loại thuốc bột màu đỏ gạch non ấy vào, dán băng lại. Rất nhiều người đã bị tai biến, nặng nhất thường là các bệnh nhân đi chữa bướu cổ, u nhọt…, luôn phải đi chạy chữa lại ở các cơ sở y tế nhà nước, vừa tốn kém, lại vừa để lại các di chứng và sẹo xấu. Bản thân chúng tôi cũng phải giải quyết nhiều trường hợp bệnh nhân bị tai biến khiếu kiện cơ sở của lang Trung, rất phức tạp”.

Cơ quan chức năng của tỉnh Vĩnh Phúc cần kiên quyết dẹp bỏ dứt điểm cơ sở “lang vườn” này, bảo vệ sức khỏe và tính mạng cho hàng ngàn người dân nhẹ dạ vẫn kéo đến ngồi chờ “thần y” Phùng Đắc Trung chữa bệnh. Bên cạnh đó, đề nghị người dân cảnh giác với thủ đoạn của các “lang băm”, tránh tình trạng “tiền mất tật mang”.

Lê Quân.

Diện kiến “người giời” trị bệnh ung thư.

“Thần y” phân trần do thuốc có hiệu nghiệm với bệnh ung thư, các loại u, đặc biệt là u vú, nên tiếng lành đồn xa, bệnh nhân cứ kéo đến ùn ùn.

Tôi ngồi xếp hàng cùng với các bệnh nhân ở dưới sân cả tiếng đồng hồ mà không thấy “thần y” xuất hiện.

“Thần y” Phùng Đắc Chung ngồi trong phòng khám bệnh, là căn phòng đầu tiên của dãy nhà khám chữa bệnh “nội trú”. Không thấy ai dám lại gần ngó nghiêng phòng khám bệnh của “thầy”. Chỉ những người được gọi mới hồi hộp đi vào.

Có hai người phục vụ “thầy”, một là em rể, làm nhiệm vụ lấy đơn thuốc từ “thầy”, rồi bốc thuốc, đóng gói, thu tiền. Một người là phụ nữ, làm nhiệm vụ gọi bệnh nhân theo số thứ tự.

Bệnh nhân ung thư mê muội tin vào “thần y” Chung.

Ngôi biệt thự của “thầy” có một cửa sau, người em rể của “thầy” nhận đơn thuốc, rồi đi lối cửa sau, lấy thuốc trong một kho lớn được xây dựng ngay phía sau biệt thự của “thầy”.

Cứ khám bệnh, bốc thuốc xong cho 10 bệnh nhân, người phụ nữ lại gọi 10 người tiếp theo. Những bệnh nhân được gọi liền lên hiên nhà “thầy” ngồi. Họ đều mang khuôn mặt rất thành kính.

Theo quan sát của tôi, những người được gọi lên hiên ngồi đều tự động đi vào ban thờ nhà “thầy” ở phòng khách, rồi bỏ vào chiếc khay, ít nhất là 20 ngàn đồng, rồi rón rén đi ra thật nhanh.

Ai chưa bỏ tiền lên bàn thờ, sẽ bị em rể của “thầy” nhắc khéo: “Ông này, bà này vào tạ lễ thánh thần đi nào!”. Khi nào tiền đầy khay, anh ta lại đem khay vào buồng xả.

Mang tiếng là khám bệnh miễn phí, chỉ tính tiền thuốc, nhưng thực tế các bệnh nhân lại mất tiền lễ, tốn kém cũng chả khác gì.

Tôi lôi máy ảnh ra chụp tí toách, tức thì hàng chục con mắt đổ dồn lại soi xét. Người phụ nữ làm nhiệm vụ gọi bệnh nhân liền đi vào phòng “thần y” báo cáo sự việc.

Đoán biết có nhà báo, một lát sau, “thần y” đi ra khỏi phòng. Tôi khá bất ngờ vì “thần y” còn rất trẻ. Anh ta đứng trước hiên nói dõng dạc: “Tôi đã bảo các người rồi, bệnh ung thư làm sao chữa khỏi được. Các người không đi bệnh viện, gặp các bác sĩ giỏi mà điều trị, lại cứ tìm đến tôi, rồi làm khổ tôi.

Cứu một mạng người phúc đẳng hà sa. Các người không quản ngại xa xôi vất vả đến đây, thì tôi buộc phải chữa trị, chứ tôi cũng chả muốn. Tôi là người theo Phật, tôi có cần tiền đâu.

Sau một đợt điều trị không thấy bệnh tình thuyên giảm thì mời các vị đến bệnh viện mà chữa, đừng tìm đến đây nữa. Còn uống thuốc của tôi mà đỡ thì hãy uống tiếp, kẻo tốn tiền.

Những cụ già trên 70 tuổi, trẻ em dưới 10 tuổi, những người có hoàn cảnh đói nghèo, nhiễm chất độc da cam, thương bệnh binh thì tôi điều trị miễn phí…”.

Nghe “thần y” nói thế, ai cũng xúc động. Một bà ghé tai tôi bảo: “Đúng là người nhà giời. Vừa tốt bụng, vừa khiêm tốn. Thần y không như những ông lang vườn khác, cứ tâng bốc tài nghệ của mình”.

Sau khi phát biểu xong, “thầy” tiếp tục vào phòng khám bệnh, bốc thuốc. Người phụ nữ tiến về phía tôi hỏi han. Tôi nói thẳng là nhà báo, đến tìm hiểu chuyện chữa bệnh của “thần y”, tức thì chị ta mời vào phòng khách ngồi uống nước cho mát mẻ.

Ngồi chờ một lát thì “thần y” vào tiếp tôi. Một số bệnh nhân ngồi chờ dài cổ giữa trưa nắng tỏ ra bực dọc vì tôi “cướp” mất thời gian quý báu của “thầy”.

“Thần y” Phùng Đắc Trung sinh năm 1974, khá đẹp trai, phong độ, lại ăn nói dễ nghe. Anh kể rằng, nghề bốc thuốc của gia đình anh có từ thời ông nội. Ông nội truyền nghề cho bố Đắc. Bố Đắc truyền lại nghề cho Đắc và người anh cả.

Ông nội anh học được nghề từ đâu thì anh cũng không rõ, nhưng có một cuốn sách thuốc truyền lại, thế là đời sau cứ vận dụng theo sách mà làm.

Phùng Đắc Chung cũng nói rằng, ngày trước, gia đình quá nghèo, anh chỉ được học hết lớp 4, nên những chuyện lớn lao như giải phẫu học anh ta không biết gì.

Anh ta bảo rằng, do thuốc có hiệu nghiệm với bệnh ung thư, các loại u, đặc biệt là u vú, nên tiếng lành đồn xa, bệnh nhân cứ kéo đến ùn ùn, trong khi anh ta không quảng cáo rùm beng gì cả.

Tôi hỏi về thành phần hóa học của những bài thuốc mà anh ta dùng để điều trị ung thư, vị “thần y” này nói: “Quả thực em không được học hành gì nên em cũng không biết thành phần của nó ra sao nữa. Những loại cây thuốc đều được người trong gia đình em lấy ở tận trong rừng về chế biến, nên không độc hại gì. Em cũng không khẳng định chắc chắn có chữa khỏi được ung thư không, nhưng thấy mọi người đều bảo bệnh tình có biến chuyển rất tốt”.

Sau khi kể lể những chuyện như đoàn người toàn ung thư thuê ôtô từ mãi Tây Nguyên ra chữa bệnh, rồi cho tiền người bệnh nghèo đi về, miễn phí thuốc cho các nhà sư, người chính sách…“thần y” quay sang nói chuyện Phật giáo. Khi bàn đến những giáo lý Phật pháp, “thần y” này nói cứ như một vị chân tu thực sự.

Có lẽ, chính cái “khẩu Phật” của “thầy”, đã khiến những người bệnh mê muội. Còn cái tâm của “thầy” thế nào, có giời mới biết, bởi hàng ngàn bệnh nhân ung thư đã lãng phí tiền bạc, công sức để làm giàu cho “thầy”.

TS Nguyễn Bá Đức, Giám đốc Bệnh viện K Hà Nội đã rất bực mình trước cách chữa bệnh ung thư quái dị của ông lang Phùng Đắc Chung. Khoa Giải phẫu bệnh – tế bào của Bệnh viện K đã phải đón tiếp cả trăm bệnh nhân với những vết lở loét trên cổ, phần lớn là trên ngực chị em phụ nữ. Nhiều bệnh nhân, sau khi được ông lang Chung điều trị, Bệnh viện K phải rất vất vả phẫu thuật lại, song vẫn để lại sẹo to đùng ở bầu vú. Có trường hợp chỉ là viêm tuyến vú, uống thuốc là khỏi, nhưng ông lang Chung cũng kết luận bị ung thư vú, rồi dùng kim chọc vào chỗ viêm, đắp thuốc, gây nhiễm trùng, lở loét nghiêm trọng.

Theo VTC.