Kinh nghiệm điều trị ung thư tuyến giáp – Tập 6

MỤC LỤC

 

https://www.facebook.com/groups/194436054283964/permalink/464331680627732/.

Mai Văn Bính đang cảm thấy nản lòng.

3 tháng 10 2017.

Gia đình K giáp ơi. Mọi người ơi mình bị K giáp lâu rùi. Giờ vẫn bị tâm lí quá mọi người ạ. Mình không giám nói với ai. Dù luôn tỏ ra rất bình thường. Rất vui vẻ nhưng càng về đêm thì tư tưởng lại chán nản. Nghĩ ngợi… Hết bệnh này đến bệnh kia… Mình thấy nó ảnh hưởng quá nhiều với cuộc sống của mình… Mình luôn cố gắng sống vui vẻ để quên đi bệnh tật nhưng khi 1 mình lại nghĩ không có hy vọng. Suy sụp không muốn cố gắng nữa ạ. Không muốn tìm hiểu về bệnh của mình. Đầu óc hay căng thẳng, mệt. Càng ngày càng thấy tồi tệ đi… Có phải do bị từ bé nên vậy không ạ… Mọi người cho mình ý kiến với…

Thanh Duy: K giáp này nhẹ nhất đó bạn ơi, có khi sống trên 30 năm luôn đó bạn, có gì đâu mà suy nghĩ trời.

Miền Đỗ: Mình cũng vậy ý. Ra ngoài thì cứ cố to ra mạnh mẽ như không. Nhưng ở nhà 1 mình thì toàn khóc thôi. Nghĩ đến tương lai mù mịt quá.

Thanh Duy: Trời ơi, gì mà bi quan rứa trời, hôm qua mình gặp cô đó, bị K giáp mổ năm 18t đến giờ cô ấy 53t rồi.

Thu Ngoc: Hihi trước sau cũng phải trở về cát bụi, đâu biết tương lai sao đâu, cứ vui vẻ thôi, chứ không chết vì K mà chết vì lo lắng, đừng để mình 1 mình, thời gian rảnh làm gì mình thích đừng để mình phải suy nghĩ, nghe bài giảng về thiền…

Hoa Đàm: Nói thật là ai cũng bị tâm lý như vậy nhưng mà cũng không có vấn đề gì đâu mình vẫn đi lại được k phiền toái đến ai, mình hãy cố gắng để khỏe mạnh, đừng suy nghĩ rồi tự dọa mình, sống nay chết mai đó là quy luật rồi, cố lên bạn nhé.

Miền Đỗ: Ok bạn.

Đăng Nguyễn: Miền Đỗ! Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi thoáng chốc đã già. Con người ta sinh ra có ai là hiểu hết được mọi lẽ nhân sinh cũng như chọn lựa được bệnh cho mình. Vậy mình hãy sống thật thanh thản, sống thật thoải mái! Qua một ngày là mất một ngày – Qua một ngày là vui một ngày – Vui một ngày là lãi một ngày. Vậy đừng bi quan nữa hãy vui vẻ lên bạn nhé.

Miền Đỗ: Cảm ơn các bạn nhiều.

Thanh Duy: Chụp cái hình cười to lên cho ngày mới vui vẻ lạc quan xem cái Miền Đỗ.

Hoàng Nhung: Miền Đỗ bệnh mình còn nhẹ hơn bệnh khác nhiều nhưng sẽ phải đối mặt với nhiều bệnh khác nữa. Mạnh mẽ lên. Còn chị buồn mấy hôm phát hiện bệnh thôi và chưa khóc vì bệnh nhé.

Thanh Duy: Miền Đỗ cứ rứa mà sống, cười vui mỗi ngày, đừng nghĩ đến cái cổ của mình nữa, cố lên cố lên.

Miền Đỗ: Thỉnh thoảng lại nghe thấy có bạn bị di căn sang xương rồi sang phổi lại thấy nản lòng chị Hoàng Nhung. Thanh Duy ạ.

Thanh Duy: Miền Đỗ đó lại nói nghe buồn hiu rồi kìa, gồng mạnh lên xem lại cái đi nay.

Hoàng Nhung: Tên là di căn nhưng uống iốt là ok nhé. Chị biết mấy bạn đã bị và đang ổn. Vui vẻ lên để chiến đấu nhé.

Miền Đỗ: Ok chị.

Nguyễn Ngọc Tú: Không cần biết mình sống được bao lâu nhưng hãy sống mỗi ngày thật vui vẻ và có ý nghĩa. Thời gian nghĩ ngợi buồn rầu chỉ khiến quãng thời gian còn lại của chúng ta trở nên vô nghĩa. Sống ít mà chất lượng thì hơn. Từ ngày tớ bị bệnh, tớ chẳng nghĩ mình bị ung thư.

Thanh Duy: Với lại ung thư tuyến giáp gần bị là không gọi là ung thư nữa, cho nên chúng ta phải mừng thay vì buồn ràu.

Nguyễn Ngọc Tú: Thanh Duy chuẩn luôn ạ, nghĩ ngợi chi cho mệt người, cứ sống vui và làm những gì mình thích thôi.

Thanh Duy: Nguyễn Ngọc Tú hôm trước mình mới biết kết quả K giáp chuẩn bị mổ á, ối trời ơi, cả nữa tháng ăn không được ngủ lúc nào cũng 3h sáng là dậy rồi, tụt mấy ký nữa, tưởng mổ không thọ nổi vì nghe ung thư nó ghê quá mà, bây giờ mổ xong ăn uống bình thường ngủ ngon giấc không suy nghỉ thấy khỏe ra liền.

Nguyễn Ngọc Tú: Thanh Duy mình là loại K nhẹ nhất rồi nên phải sống khỏe để không bị ảnh hưởng sang các bộ phận khác. Ăn uống đủ chất không cần phải kiêng khem quá.

Thanh Duy: Nguyễn Ngọc Tú đừng có để ý đến cái cổ này nữa là được.

Nguyễn Ngọc Tú: Thanh Duy mình thỉnh thoảng còn ngắm trong gương, chưa bao giờ thấy ngại vì vết mổ đó. Ra đường che áo vì sợ bụi chứ không sợ mọi người nhìn thấy.

Thanh Duy: Mình thì cũng may hơn mấy anh chị là chỉ cắt 1 bên rồi khám định kỳ, mong là tất cả mọi người đều khỏe và hết bệnh luôn.

Nguyễn Ngọc Tú: Thanh Duy mình cắt hết toàn bộ tuyến giáp, uống iốt-131 rồi, không biết có phải uống nữa không, nhưng kệ, đến đâu tính đến đó, cứ sống đã.

Thanh Duy: Nguyễn Ngọc Tú trời ơi. Cố gắng lên nghe. Cố gắng lên.

Thanh Duy: Mình nhẹ mà vẫn có vết cắt ngang cổ, thì vẫn giống nhau hihi, vết cắt này giống như là hình xăm của mấy băng nhóm thôi, hihi.

Nguyễn Ngọc Tú: Thanh Duy mình còn thích xăm hình cơ.

Thanh Duy: Thích thì cứ việc làm thôi Tú.

Nguyễn Ngọc Tú: Thanh Duy trên người mới có 3 hình thôi mà, hihi.

Thanh Duy: Mình cũng thích mà không có xăm hình nào hết, người iu không cho.

Vũ Thị Doan: Bạn giống mình đấy. Kệ cứ bơ đi mà sống chứ. Hihi.

Đức Huyền: Mình cũng vậy.

Nguyen Bay: Quên mình bị bệnh đi sống thật vui vẻ hạnh phúc bên gia đình mới nhanh khỏi bệnh em bệnh này Bác Sĩ bảo 95% khỏi hẳn mà.

Miền Đỗ: Vẫn chưa quên được chị ạ. Chị đi dạy chưa. Cổ hôm nay còn đau không.

Nguyen Bay: Đi được 2 tuần rồi cổ vẫn còn đau em không biết bao giờ mới khỏi nhỉ em có còn đau không dã về nhà chưa.

Miền Đỗ: Em về rồi chị ạ. Cổ em vẫn còn đau. Thỉnh thoảng còn đau họng nữa.

Nguyen Bay: Chị cũng thế.

ThanhLiem Huynh: Trong các loại K thì K giáp la nhẹ nhất không chết đâu, chỉ mệt khi ngưng thuốc hoocmon, cho uống iốt-131 thôi, còn mới mổ thì phải đau và giọng nói bị khàn, bị tê hết vùng cổ và vai, một thời gian sẽ hết, đừng nghĩ tới cứ vô tư đi, lo nghĩ nhiều, suy sụp tinh thần bệnh không hết, chừng nào muốn sinh em bé thì báo với Bác Sĩ ngưng điều trị 1 năm mới để có thai và khi em bé thôi nôi, dứt sữa mẹ thì lại điều trị tiếp.

Miền Đỗ: Giọng thì lúc trong lúc khàn chị ạ.

Nguyen Bay: Nói nhiều một lúc học sinh bảo cô nói tiếng chim hót buồn quá.

Miền Đỗ: Học sinh nó toàn cười em ý.

Lan Anh Ngô: Nguyen Bay chị mổ lâu chưa? Có dùng iốt không.

Nguyen Bay: Chị mổ được 2 tháng rồi đã uống iốt được 1 tháng rồi em.

Lan Anh Ngô: Nguyen Bay chị uống liều bao nhiêu chị.

Nguyen Bay: Uống liều 100.

Lan Anh Ngô: Nguyen Bay em hôm qua hỏi các chị sau đó em quyết định xuống 108, vì có người quen cho dễ liên hệ.

Lan Anh Ngô: Nguyen Bay không biết chị bắt đầu đến đến hẹn lịch uống thì họ cho khám gì, nhưng em thì họ chỉ xét nghiệm máu và siêu âm cổ, thấy cố không có hạch nữa và dự kiến uống liều 30.

Nguyen Bay: Ở ung bướu quân đội chuyên chữa giáp thôi, thủ tục lại nhanh em à.

Nguyen Bay: Của chị cũng nhỏ chưa sang hạch ở giai đoạn đầu chưa phá vỡ vỏ bọc Bác Sĩ bảo uống liều 100 cho có hiêu quả 1 lần em.

Nguyen Bay: Thế em đã uống iốt-131 chưa.

Lan Anh Ngô: Em thì họ bảo thế, em bị cắt hai bên, cũng có hạch trước mổ nhưng chưa di căn sang hạch.

Lan Anh Ngô: Chưa ạ, em mới đặt lịch hôm qua, đầu tháng 12 mới uống.

Lan Anh Ngô: Nguyen Bay mà hôm qua em đi xe về muộn ngủ giờ mới dậy, nên chưa uống hoocmon, giờ em uống có được không.

Lan Anh Ngô: Mà chị mổ ở viện nào.

Nguyen Bay: Ở bên đó có được thanh toán tiền Bảo hiểm không.

Lan Anh Ngô: Có chị a.

Nguyen Bay: Chị mổ ở không?

Lan Anh Ngô: Giờ này uống thuốc hocmon được không chị.

Nguyen Bay: Nếu chưa ăn gì thì vẫn uống được.

Lan Anh Ngô: Em mổ ở Đại Học Y, em hình như có mới xâm lấn vỏ ít thì phải, thấy Bác Sĩ cũng nói em giai đoạn đầu.

Lan Anh Ngô: Dạ em mới dậy 30p chưa ăn, đi xe mệt nên giờ mới dậy.

Lan Anh Ngô: Thế khi sang, họ cho chị những xét nghiệm gì.

Lan Anh Ngô: Họ cho chị khám những gì.

Lan Anh Ngô: Chị nói thế giờ em lại thấy phân vân quá chị ạ.

Nguyen Bay: Mà sao em chưa uống iốt-131mà đã uống hooc môn rồi a trước khi uống iốt-131 là phải dừng hooc môn 20 ngày đấy.

Nguyen Bay: Chị đến làm xét nghiệm máu siêu âm cổ ổ bụng chụp phổi điện tin và uống iốt lượng nhỏ để kiểm tra xạ hình xem mưc độ hấp thu thuốc nữa.

Lan Anh Ngô: Nguyen Bay: Em mổ ba tuần rồi, tuần này là tuần thứ 4, bữa mổ giờ em chỉ uống thuốc điều trị, chưa uống Viên hocmon, hôm nay khám mới kê đơn uống, uống một tháng rồi dừng 1 tháng mới uống iốt.

Candy Bubam: Hãy sống mỗi ngày có ý nghĩa là được bạn ạ. Mình là phụ nữ còn không lo, bạn lo gì.

Oanh Trần: Hãy mạnh mẽ lên chứ… Gia đình mình không ai được nản lòng. Vui vẻ lạc quan. Yêu đời… Đó là năng lượng sống của chúng ta… Gia đình mình ơi… Cố lên… Cố lên…

Phạm Thanh: Vững tâm lên em ơi chả làm sao phải giấu bệnh mình bị bệnh thì phải cho người khác biết để họ cảm thông. Cuộc đời này còn nhiều mảnh đời bất hạnh mình vẫn còn là người may mắn. May mắn là được sống để uống thuốc có người không có cơ hội sống để uống thuốc đâu.

Hoa Vu: Hic, con trai gì mà bi quan thế! Chị chẳng có tg nghĩ ngợi luôn. Bận rộn công việc, con cái, tối lên giường ngủ không biết gì luôn.

Phạm Ngọc Lân: Tìm hiểu kỹ về bệnh thì sẽ thấy bệnh này bình thường, không đáng để suy nghĩ mất ngủ đâu.

Phạm Thanh: Vui lên khi đời vẫn cho phép chú em à.

Phuong Tra Pham: Cứ vui lên đi bạn! Bệnh của mình ổn mà… Hãy cứ vui theo qdiem thé này:sống ngày nào mình phải vui trọn vẹn ngày đó… Không ai biết trước được điều gì… Mình bị bệnh thì thời gian cũng đã được báo trước… Tâm lý cũng biết trước rồi… Có những người khỏe mạnh bình thường nhưng tai nạn lại ra đi quá bất ngờ-do mới là Đáng thương và đau đớn đối với người đang sống… Mình chỉ nghĩ vậy thôi… Tất nhiên tủi phận khóc một mình cũng không ngoại lệ…

Nguyễn Việt Hưng: Anh có 2 điều khuyên chú:

  1. Viết đúng chính tả và luôn giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt… Hi…
  2. Không việc gì phải lo, bệnh này như cảm cúm thông thường, cứ điều trị theo Bác Sĩ và hưởng thụ cuộc sống bình thường.

Gớm quá. Hơn 20 mươi tuổi mà suy tư quá ông tướng ạ… Đi uống rượu đi.

Tra Xanh: Chuẩn đó! Nhưng như em hôm qua, Bác Sĩ phán phải sinh thiết em đơ phát rồ…

Phạm Ngọc Lân: Uống rượu không tốt anh ạ, uống pepsi thôi bệnh này chắc chỉ sống tầm 70-80 chục năm nữa thôi, phải sống cho tốt anh Hưng nhỉ.

Nguyễn Việt Hưng: Quá chuẩn. Uống gì cũng được. Bác Sĩ chỉ cấm dùng Thuốc bảo vệ thực vật thôi… Ha ha…

Nguyễn Việt Hưng: Sinh thiết để lấy chính xác kết quả phục vụ cho điều trị thôi Rực Rỡ. Chỉ ghét cái là mất tg chạy đi chạy lại làm thủ tục và giấy tờ… Chứ cơ bản là cũng không sao. Hi…

Tra Xanh: Anh ơi! Bây giờ sinh thiết không phải, Bác Sĩ phòng siêu âm đánh dấu, Bác Sĩ huyết học lấy đâu. Hôm qua, em làm Bác Sĩ siêu âm rồi lấy sinh thiết luôn ạ.

Duyen Nguyen: Mình chẳng nghĩ mà cứ bị mất ngủ, phải uống hoạt huyết, không biết có ảnh hưởng gì không?

Tra Xanh: Nói là vô tư đi thật khó! Là boy em đỡ khổ, là girl khổ lắm: Con cái… Muốn chửa đẻ bình thường phải ăn những thứ mà nó không có lợi cho “k giáp” vẫn phải ăn.

Công Nguyễn: Hì nghĩ thì nghĩ nhưng vừa lấy vợ. Vui chả nghĩ gì bệnh tật nữa.

Na Nguyễn: Cảm giác mệt mỏi rồi đau những chỗ khác là tác dụng phụ thôi, bạn cố gắng ăn uống lấy lại sức khỏe vui vẻ thoải mái đi có chết cũng phải 50 năm nữa chứ tư tưởng như vậy thì còn chết trước bệnh đó.

Na Nguyễn: Không ảnh hưởng đâu chị Duyen Nguyen.

Thảo Đỗ: Mình thì thấy bình thường như chưa có bệnh ý sao mọi người nặng nề về bệnh quá vậy.

Liên Hoàng: Phải lạc quan không nghĩ đến bệnh tật, đi chơi với bạn bè cho khuây khỏa, lo cuộc sống cơm áo gạo tiền chứ bệnh này không chết được đâu bạn ạ, lúc đầu mình cũng tư tưởng, khóc lóc, chán nản sau tìm hiểu về bệnh và vào hội mình suy nghĩ khác, thể dục thể thao tư tưởng thoải mái… Vô tư đi bạn nhé.

Thuan Dang: Bác Sĩ minh hải nói nghĩ nhiều để làm gì. Ngồi nghĩ được tiền thì hãy nghĩ còn không thì phải sống vui vẻ lạc quan yêu đời… Vậy mới khỏe.

Duyen Nguyen: Thuan Dang, mổ xong bao lâu bạn sang viện điều trị iốt?

Thuan Dang: Mình mổ ở Ung Bướu Hà Nội. Sau ra viện 3 tuần mình lên khám lại và điều trị.

Duyen Nguyen: 3 tuần đó đã phải kiêng gì chưa bạn?

Thuan Dang: Có kiêng chứ bạn. Muối iôt. Hải sản. Nói chung là đồ biển. Thực phẩm tôm cua cá… Nước ngọt ăn được hết.

Thuan Dang: Không ăn những gì có chứa muối iôt. Và đồ biển thôi. Nhưng đồ không có iôt ăn hết nhé.

Duyen Nguyen: Uh, thế mình mổ viện khác, Bác Sĩ mới chỉ cho ra viện thôi, chưa dặn gì, tuần sau đỡ mệt mình nhập sang đó xem sao.

Duyen Nguyen: Đồ biển, tôm cua, hến trai mình dị ứng hết rùi, có ăn được đâu.

Thuan Dang: Bạn sang viện khác thì phải có hồ sơ và bệnh án nhé.

Thuan Dang: Bảo hiểm.

Duyen Nguyen: Thuan Dang, bệnh án mượn viện cũ photo hả bạn, họ cho mình bộ photo cái xét nghiệm tế bào, với giấy chứng nhận phẫu thuật, không biết đủ không.

Thuan Dang: Giấy ra viện. Giấy chuyển tuyến Bảo hiểm. Chưng minh thư. Phiếu phẫu thuật. Phiếu giải phẫu bệnh. Vậy là đủ.

Duyen Nguyen: Giấy ra viện họ có thu bản gốc không, bên công ty họ đòi bản gốc của minh, hic.

Thuan Dang: Giờ bạn sang Bệnh Viện để làm thủ tục. Sau đó họ nhận hồ sơ của bạn. Hương dẫn bạn kiêng và hen ngày điều trị.

Thuan Dang: Cách thức điều trị bên mình như này.

Thuan Dang: Sau 3 tuần vào nhà D lấy số. Nhớ là đi thứ 2. Để thứ 3 được hội chuẩn.

Thuan Dang: Thứ 2 làm những xét nghiệm.

Thuan Dang: Xquang.

Thuan Dang: Điện tim.

Thuan Dang: Siêu âm tuyến giáp vùng cổ.

Thuan Dang: Siêu âm ổ bụng tim. Gan. La lách…

Thuan Dang: Xét nghiệm máu.

Thuan Dang: Xét nghiệm nước tiểu.

Thuan Dang: Chụp xạ hình tuyến giáp.

Thuan Dang: Chiều đo độ tập trung iôt.

Thuan Dang: Chiều hôm sau đó lại một lân nữa.

Thuan Dang: Xong xuôi thư 3 Bác Sĩ hội chẩn lúc 9hoăc 10giơ.

Thuan Dang: Rồi Bác Sĩ cho phiếu tuần thứ 2tuân sau nhập viện để uống thật.

Thuan Dang: Ra viện chụp xạ hình toàn thân.

Thuan Dang: Bác Sĩ kê thuốc.

Thuan Dang: Hết.

Duyen Nguyen: Cảm ơn Thuan Dang nhiều.

Thuan Dang: Ok.

Duyen Nguyen: Nay mình nhập viện, Bác Sĩ cho làm luôn tất tật các xét nghiệm, Thuan Dang, chắc tại mình không mổ ở đây nên phải có hồ sơ.

Thuan Dang: Vậy thì tốt quá còn gì.

Thuan Dang: Mất thêm chút nhưng yên tâm.

Thuan Dang: Thế Bác Sĩ hẹn khi nào lên.

Duyen Nguyen: Uh, mình chiều nay uống iốt đo độ tập trung, mai xét nghiệm máu vì sáng nay không biết nên ăn sáng mất rùi, thứ 2 xạ hình, may mà nhà gần đó, với cả mình vẫn đang nghỉ sau mổ nên cũng tiện, Thuan Dang.

Thuan Dang: Nhanh vậy đã uống thử iôt rồi ạ.

Thuan Dang: Ban về được mấy tuần rồi.

Duyen Nguyen: Tớ không biết, vừa mổ xong nay mới được 10 ngày, định đến nộp hồ sơ nghe hướng dẫn thôi, chứ không nghĩ là điều trị, mà chụp xạ hình có phải người nhà đi cùng không Thuan Dang?

Thuan Dang: Không. Đi một mình.

Thuan Dang: Hôm nay là bạn làm các xét nghiệm để điều trị uống iôt đấy. Mai kia không phải làm nữa. Vậy thì hết tuần này. 2tuân nữa là bạn uống thật.

Thuan Dang: Mình thứ 2 này uống thật rồi.

Duyen Nguyen: Uh, thế mình thích đi 1 mình, thế chắc thứ 2 có kết quả là Bác Sĩ cho ăn kiêng đấy nhỉ Thuan Dang, bạn uống liều bn, cách ly mấy ngày, cách ly là ở luôn cái khoa hạt nhân đó hả, quá sạch sẽ.

Thuan Dang: Uh cách ly ở đấy.

Thuan Dang: Mình chưa biết uống liều bao nhiêu. Vi Bác Sĩ đang tính toán thứ 2 uống thật mới biết.

Đào Minh Trang: Vui lên đi em.

Nguyễn Minh Việt: Mình còn không nhớ là mình bị bệnh.

Huong Co Lau: Mai van binh cậu bị lâu chưa, lúc trước chưa vào nhóm, ban ngày thì mình cũng không nghĩ gì về bệnh đâu nhưng cứ tối là mình chán tất cả mọi thứ, nghĩ thương con nhưng giờ đỡ hơn rồi. Giờ số phận mình đã thế thì bơ đi mà sống hãy nghĩ rằng mình còn may mắn hơn nhiều người.