Những người hùng chiến thắng ung thư – Tập 2

MỤC LỤC

Lê Trí Dũng – Ung Thư Phổi – Hà Nội

Ăn gạo lứt, muối mè đẩy lùi ung thư phổi di căn

24/08/2015 13:25 GMT+7

– Bị ung thư phổi di căn, nhưng bằng quyết tâm và nghị lực, đến nay đã hơn 10 năm, ông Lê Trí Dũng vẫn hoàn toàn khỏe mạnh.

Bị ung thư phổi di căn, khi truyền hóa chất lại bị suy thận và được bệnh viện phía Singapore trả về, ông Lê Trí Dũng (số 37, ngõ 36 Đào Tấn, Hà Nội) đã cầm chắc cái chết. Khi áp dụng nhịn ăn chữa bệnh thì ông lại bị biến chứng tụt huyết áp, mê man, mất tiếng, liệt tay, mất trí nhớ… Bằng quyết tâm và nghị lực, đặc biệt là sự chăm sóc tận tình của vợ, đến nay đã hơn 10 năm, ông hoàn toàn khỏe mạnh.

Bệnh viện nước ngoài trả về để…chết

Nhìn ông Dũng đã 51 tuổi nhưng nhanh nhẹn, khỏe mạnh, nước da săn chắc, hồng hào bán thực phẩm chay thì không ai nghĩ đó là người đã nhiều lần chết đi sống lại. Ông kể, cuối 2004, trong lúc đang là Trưởng khoa Quản lý xây lắp (Học viện Cán bộ quản lý đầu tư và xây dựng) thì ông bị viêm họng và ho. Tưởng do cảm, làm việc và hút thuốc nhiều nên ông tự chữa, nhưng uống, tiêm kháng sinh liều cao cũng không khỏi, lưỡi đen kịt.

Tháng 4/2005, ông đi khám và phát hiện u đỉnh phổi trái 3cm, di căn quai động mạch chủ làm đứt mạch máu gây đen lưỡi, di căn cơ hoành và bắt đầu lan sang phổi phải, hạch khắp nơi… Ông phẫu thuật cắt bỏ triệt để tại Bệnh viện K và sang Singapore truyền hóa chất loại tốt nhất, ít tác dụng phụ nhất… nhưng chưa truyền hết chỉ định thì đã bị suy thận, người phù thũng.

Ông Dũng cười rồi tâm sự: “Tôi chưa bao giờ béo, lúc nặng nhất cũng chỉ 52kg, vậy mà khi thận suy, chẳng ăn uống được gì lại nặng trên 60kg. Thấy tôi “béo tốt” mà cả họ đều khóc. Đủ các thứ thuốc thải độc, bồi bổ, chạy thận, lọc máu… bệnh vẫn vô phương cứu chữa, bệnh viện Singapore trả về và dự báo cái chết được tính theo ngày”.

ẢNH CẦN BỔ SUNG

Bằng phương pháp thực dưỡng gạo lức, muối mè, ông Dũng đã chiến thắng bệnh tật.

Giành sự sống qua nhiều lần chết hụt

Ông Dũng trầm tư, có ai bị bệnh như ông thì mới hiểu được “bờ vực” của sự sống và cái chết. Ông không chỉ đau khổ vì bệnh tật mà nỗi đau còn lên đến tận cùng khi 3 con còn nhỏ, đứa bé mới vài tháng tuổi. Gia đình đã chuẩn bị “hậu sự” cho ông. Nhưng số ông chưa chết là nhờ vợ quyết tâm giành lại mạng sống cho ông từ thần chết. Khi đó, cứ nghe ai mách bảo gì là bà đều tìm cách “cứu ông”. Cuối cùng bà gặp được thầy Tuệ Hải – đệ tử của ông G.Ohawa ở Nhật Bản hướng dẫn phương pháp nhịn ăn chữa bệnh.

Ông Dũng kể, đây là giai đoạn vô cùng cam go, “sống không bằng chết”. Thực sự ông cũng không biết mình chết hay sống vì nếu không có bác sĩ hướng dẫn túc trực bên cạnh thì chắc ông đã “đi” lúc nào không biết – vì người chìm đắm vào hư ảo. Ngày thứ 38 khi nhịn ăn, vì nhớ con nên ông cố mò về nhà (ông phải ở phòng của cơ quan để tránh xa môi trường kích thích ăn uống), miệng khô nứt nẻ, thấy hộp ô mai của con liền lấy một quả để ngậm, nào ngờ phạm vào nguyên tắc nhịn ăn nên bị viêm ruột, đi ngoài như tháo cống, huyết áp tụt, nằm tại chỗ không biết gì nữa. Lúc này, nếu đi viện truyền nước, đạm thì ông sẽ chết, nên người vợ đã chọn cách để các chuyên gia thực dưỡng “cứu” ông bằng cách tiếp tục nhịn ăn thêm 8 ngày nữa. Trận “chết” đó đã khiến ông mất tiếng nói, liệt chi và mất trí nhớ.

Bà Nguyễn Minh Hằng (vợ ông Dũng) chia sẻ, ông Dũng sống được là cả một sự đấu tranh quyết liệt với bệnh tật. Thú thực, khi ông Dũng bị bệnh viện trả về, gia đình đã hết hy vọng mới tìm đến phương pháp nhịn ăn, ăn gạo lứt muối mè. Phương pháp này có hiệu quả rất thấp chỉ đạt được 5%, nhưng lại đòi hỏi một ý chí quyết tâm, một nghị lực phi thường của con người. Bởi chiến thắng với cái đói, cái thèm ăn uống là một cuộc chiến “sinh tử”.

Khi thực hiện phương pháp này, nếu chỉ ăn sai một tý là phải trả giá bằng chính mạng sống của mình, cái chết sẽ đến nhanh hơn cái chết của bệnh ung thư. Ông Dũng đã thấm nhuần từ bài học khi ăn vụng quả mơ, nhưng có lúc vẫn không vượt qua được. Khi động viên, lúc ép buộc và ngay cả bản thân bà khi điều trị cho ông cũng tuân thủ nguyên tắc ăn gạo lứt muối mè, vậy mà có lúc ông vẫn hất đổ bát cơm vì thà chết ăn thịt cá còn hơn ăn gạo lứt…

Quyết tâm 3 năm bà nghỉ việc ở nhà chăm chồng, trải qua bao gian nan cực khổ cuối cùng ông bà cũng chiến thắng. Từ chỗ hết phù, mất vài tháng ông mới nói được, rồi kiên trì luyện tập khí công, yoga… gần 2 năm mới hết liệt và 4 năm trí nhớ mới hồi phục. Nhưng phải qua 5 năm giai đoạn bệnh thường tái phát, bệnh của ông ổn định, cả nhà mới yên tâm.

“Chiến thắng thèm ăn còn khó hơn ra trận mạc. Hiện giờ bệnh đã ổn định, cơ thể khỏe mạnh, nặng 56kg. Từ 5 năm nay tôi đã được ăn thêm đậu, rau xanh… và thỉnh thoảng có thể làm vài ngụm bia và chút đồ ăn mặn”, ông Dũng bật mí khi chia tay.

“Bệnh nhân Dũng nhập viện điều trị ở giai đoạn 2B, đã được phẫu thuật cắt u, sau đó đi Singapore truyền hóa chất. Ông Dũng không tái khám nên hiện tại không rõ về tình trạng bệnh. Thực tế, có nhiều bệnh nhân ung thư phổi, được phát hiện và điều trị đúng phương pháp ở giai đoạn sớm vẫn sống khỏe mạnh trên 10 năm”.

ThS Phan Lê Thắng (Trưởng khoa Lồng ngực, Bệnh viện K)

https://baomoi.com/an-gao-lut-muoi-me-day-lui-ung-thu-phoi-di-can/c/17340980.epi

Vợ giúp chồng chiến thắng ung thư phổi giai đoạn cuối bằng tình yêu, nhịn ăn và gạo lứt, muối mè

“Cho đến tận bây giờ, đã ngót 10 năm trôi qua, sau lần từ cõi chết trở về do mắc bệnh ung thư phổi di căn giai đoạn cuối, anh Lê Trí Dũng vẫn thấy lạnh sống lưng mỗi khi nhớ lại. “Đó thực sự là những tháng ngày đen tối khủng khiếp nhất trong cuộc đời tôi. Nỗi đau tột cùng thể xác, những giày xéo, day dứt trong tâm hồn, sự tiếc nuối cuộc sống, niềm tuyệt vọng và cả sự sợ hãi khi cận kề cái chết…

Anh Lê Trí Dũng sinh năm 1965, trú tại số 37, ngõ 36, phố Đào Tấn, Ba Đình, Hà Nội. Trước khi bị bệnh trọng, anh là giảng viên, tổ trưởng Bộ môn quản lý kinh tế xây lắp của trường Đại học xây dựng Hà Nội, đồng thời là giám đốc một công ty. Vợ anh, chị Nguyễn Minh Hằng là thạc sĩ quản lý kinh tế, đẹp người, đẹp nết. Hai đứa con ngoan ngoãn, học giỏi, đẹp như thiên thần. Gia cảnh thật ấm êm, hạnh phúc. Anh Dũng trong lòng lúc nào cũng thầm cảm ơn trời Phật đã đem đến cho anh một cuộc sống tốt lành. Dòng đời tưởng cứ thế êm ái trôi đi, ai ngờ, cuối năm 2004, đại họa ập đến với anh bắt đầu bằng những cơn ho rút ruột. Công việc bù đầu, lại ngại đến bệnh viện khám nên anh Dũng tự mua thuốc điều trị. Uống hàng vốc thuốc kháng sinh, tiêm hàng chục lọ Lincomycin mà vẫn không cắt cơn ho, nhiều lúc anh Dũng thấy khó thở, người sút cân rất nhanh. Tháng 3 năm 2005, anh đến Viện lao trung ương chụp X.quang thì phát hiện khối u to 4,5 cm nằm phía trên thùy phổi trái. Bác sĩ chẩn đoán bị anh bị ung thư phổi. Hoang mang, anh Dũng tiếp tục đến Viện K (Hà Nội) khám lại. Kết quả chụp citi một lần nữa khẳng định chẩn đoán trên là chính xác. Nguy hiểm hơn, bệnh của anh thuộc loại ung thư tế bào lớn, đã xuất hiện nhiều hạch dọc trung thất và di căn đến cơ hoành nên tiên lượng rất xấu. “Như sét đánh ngang tai. Tôi đón nhận cái tin khủng khiếp đó trong tâm trạng hoảng loạn tột độ. Đất trời như sụp đổ dưới chân” – Anh Dũng hồi tưởng:

Cuộc họp gia đình diễn ra ngay đêm hôm ấy. GS-TS Phan Đăng, chuyên gia về tế bào học của Trường Đại học y khoa Hà Nội, anh rể của anh Dũng và người cháu ruột – BS Phan Lê Thắng, Trưởng khoa ngoại lồng ngực của Bệnh viên K Hà Nội quyết định điều trị cho anh bằng Tây y. Cuộc phẫu thuật cắt bỏ khối u lập tức được tiến hành, đích thân BS Phan Lê Thắng thực hiện. Cuối tháng 4/2005, mặc cho gia đình can ngăn “vì sớm muộn gì thằng Dũng cũng chết, để tiền đó mà nuôi con”, chị Nguyễn Minh Hằng, vợ anh, vẫn quyết định đưa chồng sang Singapore tiếp tục chữa trị với tinh thần “còn nước còn tát”.

Các xét nghiệm chẩn đoán phi lâm sàng với những phương tiện hiện đại nhất ở nước bạn được thực hiện, bác sĩ kết luận, một loạt hạch đã bị di căn. Bệnh ung thư phổi của anh Dũng đã bước vào giai đoạn 4 – giai đoạn cuối cùng. Theo phác đồ điều trị, anh phải thực hiện 6 lần truyền hoá chất, mỗi lần cách nhau 21 ngày. Truyền được 3 lần đầu, một số triệu chứng của bệnh ung thư phổi đã giảm, đặc biệt chỉ số CEA (chỉ số đặc hiệu của ung thư phổi đã xuống ở mức tương đối khả quan). Tuy nhiên, sau lần thứ 4 truyền hoá chất, chỉ số CEA lại tăng, tác dụng hoá chất đã bị hạn chế. Anh Dũng sút mất 8kg trọng lượng. Thận suy, chân tay bị phù nề, điều khủng khiếp là bác sĩ phát hiện tế bào ung thư đã di căn vào động mạch chủ một đoạn dài 3 cm. Anh Dũng có thể chết bất cứ lúc nào vì đứt mạch máu.

Còn nước, còn tát. Niềm tin, tình yêu cũng là thần dược

Biết rằng ung thư phổi là bệnh nan y, phẫu thuật chỉ là giải pháp tình thế để kéo dài sự sống thêm ngày nào hay ngay ấy nên ngay từ khi biết chồng mang trọng bệnh, chị Nguyễn Minh Hằng đã chạy vạy khắp nơi tìm thầy, tìm thuốc, với phương châm “còn nước, còn tát”. Hết tra cứu trên mạng rồi lại đến thư viện quốc gia tìm hiểu tài liệu liên quan đến bệnh của chồng. Nhiều lúc hoang mang tột độ, chị cũng tìm đến cửa chùa, đạo Phật, nương vào tiếng mõ, lời kinh để tìm chút lắng dịu trong thân, tâm mình. Mày mò đọc hàng trăm tài liệu, cuối cùng, chị quyết định chọn phương pháp thực dưỡng Ohsawa để chữa bệnh cho chồng. Vì theo chị, “đây là phương pháp đơn giản mà hữu hiệu nhất. Nguyên lý của phương pháp này là lấy sự quân bình về âm dương làm chuẩn mực. Song điều quan trọng nhất là đòi hỏi cần phải có ý chí, nghị lực và niềm tin”.

Sau khi bị bệnh viện Singapore trả về chờ chết, xác định tư tưởng, anh Dũng hạ quyết tâm chiến đấu với thần chết bằng phác đồ điều trị thực dưỡng của chị Hằng. Ngày 25 tháng 9 năm 2005, anh bắt đầu nhịn ăn. “Theo Ohsawa, đó là cuộc phẫu thuật không dao, cơ thể trục xuất tất cả chất độc, chất dư thừa” – Chị Hằng giải thích. “Đó là những ngày khó khăn khủng khiếp nhất. Em phải nghỉ việc ở cơ quan, túc trực bên chồng 24h/24h. Để củng cố nghị lực cho anh ấy, em cũng nhịn cùng. Hàng ngày, nhìn thấy chồng vật vã, đau đớn, run rẩy, em như đứt từng khúc ruột, có lúc tưởng chừng không thể vượt qua, trong khi gia đình nhà chồng thì phản đối quyết liệt. Em phải thuê một căn phòng riêng, đưa chồng đến đó ở để tránh áp lực”.

Sau 37 ngày nhịn ăn với rất nhiều phản ứng thải độc do 6 đợt truyền hóa chất gây ra, anh Dũng ăn trở lại với một lộ trình vô cùng nghiêm ngặt. Mới đầu là ít nước cháo loãng rồi cháo đặc. Đến ngày 20/11/2005, anh ăn theo công thức số 7 (100% ngũ cốc, chỉ ăn gạo lứt, muối mè, uống nước gạo rang hoặc nước lọc). Sức khỏe anh dần bình phục, các chức năng sống ngày càng tốt. Anh Dũng thực hiện ăn số 7 liền 3 năm, sau đó, chế độ ăn được mở rộng dần ra số 6, số 5, số 4 (ăn cơm gạo lứt kèm rau, củ, quả). Anh chỉ ăn chay theo phương pháp dưỡng sinh Ohsawa mà không dùng thêm bất cứ thứ thuốc gì. Định kỳ 3-6 tháng, anh lại đến Bệnh viện kiểm tra các chỉ số đặc hiệu của ung thư phổi và các chỉ số khác liên quan đến miễn dịch. Kết quả đều rất tốt. Tháng 8- 2007, anh Dũng xét nghiệm tại Công ty TNHH xét nghiệm y học, các chỉ số ung thư (CEA, CA 125, CA 199) đều dưới mức cho phép. Và cho đến thời điểm này, có thể khẳng định anh Dũng đã khỏi bệnh hoàn toàn.

Là người đã tiếp xúc, chứng kiến nhiều bệnh nhân bị ung thư, tôi không tin trước mặt mình là người đã trải qua cuộc đại phẫu thuật do căn bệnh ung thư phổi cách đây ngót 10 năm với 6 lần truyền hóa chất và bị bệnh viện hiện đại nhất của Singapore trả về chờ chết. Anh Dũng người săn chắc, nước da bánh mật, giọng nói sang sảng. Chỉ đến khi anh cho tôi xem vết mổ dài hơn 20cm bên nách sườn trái, dấu vết của cuộc phẫu thuật cắt khối u phổi, tôi mới thực sự tin vào sự hồi sinh kỳ diệu của anh. Chị Hằng khẳng định: “Ung thư là bệnh ác tính về tế bào nên muốn chữa khỏi cần phải có một chế độ ăn uống dưỡng sinh thật nghiêm ngặt, mục đích là cắt nguồn nuôi tế bào ác tính và thải hết độc tố. Chồng em có được điều kỳ diệu này là do ăn gạo lứt, muối mè”. Anh Dũng cười bảo: “Đó còn nhờ cả tình yêu và sự chăm sóc tận tình của vợ”.

Từ khi giúp chồng chiến thắng bệnh ung thư bằng phương pháp dưỡng sinh Ohsawa, cả gia đình chị Hằng đều ăn theo phương pháp này. Điều đáng nói là bệnh hen suyễn từ nhỏ của chị đã bay biến tự lúc nào. Bệnh gout, tiểu đường của bố mẹ chồng chị cũng khỏi. Để tri ân tiên sinh Ohsawa, chị Hằng đã mở một cơ sở sản xuất và phân phối các thực phẩm dưỡng sinh, qua đó, chị đã giúp nhiều bệnh nhân chữa khỏi bệnh nan y như ung thư, tiểu đường, gout, vảy nến, dị ứng, tim mạch…Chị bảo: “Tôi mong muốn ngày càng có nhiều người biết đến và áp dụng phương pháp này vì đạt được nhiều lợi ích: chữa khỏi bệnh tận gốc, tiết kiệm chi phí điều trị. Ở một tầng cao hơn, nó còn giúp chúng ta thay đổi cách sống để đạt được tự do vô biên, công bằng tuyệt đối và hạnh phúc vĩnh cửu”.

BÁC SĨ ĐỖ HOÀI NAM: nguyên Chủ nhiệm khoa Nhi Bệnh viện quân y 108:

“Phương pháp nhịn ăn có thể đem lại hiệu quả chữa bệnh. Khi bệnh nhân tạm dừng việc cung cấp dinh dưỡng, cơ thể sẽ phải tự điều chỉnh hoạt động sinh lý bằng cách lấy dưỡng chất thừa trong các mô mỡ, tế bào thoái hóa, mụn nhọt, u bướu… để nuôi các cơ quan quan trọng (tim, gan, phổi, thận…). Những độc tố tích tụ trong cơ thể cũng theo đó mà bài tiết ra ngoài. Trong thời gian này, phần lớn các bộ phận được nghỉ ngơi, có cơ hội tự phục hồi những phần hư hỏng (ngay cả các chấn thương do ngoại lực cũng mau lành). Đến khi bệnh nhân ăn trở lại, cơ thể sẽ sản sinh các tế bào mới khỏe mạnh. Đó là quá trình “cải lão hoàn đồng”.

Tôi cho rằng, chữa bệnh là cả một quá trình, trong đó việc nhịn ăn chỉ có tính chất bứt phá, bắt buộc phải thực hiện trong một số trường hợp nhằm làm “sạch cơ thể”. Việc điều chỉnh chế độ ăn uống hợp lý (thực dưỡng) sau đó mới là quan trọng. Bởi nếu người bệnh tiếp tục ăn như trước thì bệnh vẫn hoàn bệnh. Chính vì vậy, các danh y Việt Nam như Tuệ Tĩnh, Hải Thượng Lãn Ông mới khẳng định: “Phục dược bất như giảm khẩu” (dùng thuốc không bằng giảm ăn)”.

Hai vợ chồng Thạc Sĩ cùng chiến đấu chống bệnh ung thư phổi di căn của chồng

– 37 Ngày nhịn ăn, 4 tháng vừa nhịn ăn vừa theo PT7, 5 năm theo PT7

Chồng Lê Chí Dũng SN 1965 (44 tuổi), thạc sĩ xây dựng.

Vợ Nguyễn Thị Minh Hằng SN 1970 (39 tuổi), thạc sĩ QLKT.

Đ/C: CSTD,quán ăn dưỡng sinh và ăn chay, số 1 ngõ 39 Linh Lăng, Ba Đình, Hà Nội.

Đ/T: 04. 37629506 – 0983196589 (cô Hằng)

2005 anh Dũng mắc bệnh UT phổi giai đoạn 2 di căn (ho liên tục), khối u 4,5 cm. Anh phải chịu giải phẫu tại VN và sang Singapore hóa trị 6 toa…Tốn tiền rất nhiều nhưng bệnh không hết.

Cô Hằng lên mạng tìm kiếm cách chữa bệnh cho chồng…Cuối cùng cô được hướng dẫn phép nhịn ăn và PP Ohsawa để tự cứu người chồng thân yêu sắp chết…

Anh Dũng nhịn ăn, uống nước trắng 37 ngày. Sau đó, anh ăn 1 trái mơ muối thì bị nôn và co giật liên tục 10 phút/lần. Cô Hằng cho chồng nhịn ăn 8 ngày thì chứng nôn và co giật liên tục chấm dứt. Rồi anh uống nước gạo lứt rang. Bất ngờ cơ thể phản ứng mãnh liệt. Anh bị mất tiếng, mất trí nhớ (không nhớ nổi tên vợ, con, không nhớ các sự kiện đã xảy ra…), H/A tăng cao và bị liệt 2 chân, không đi được…Anh lại phải nhịn ăn vài ngày rồi quay lại uống nước gạo rang…ăn cháo loãng…cháo đặc…cơm lứt muối mè…Nhưng khi anh ăn ra thêm 1 ít rau củ…thì bị tiêu chảy và nổi mụt…cô Hằng phải cho chồng nhịn ăn vài ngày để trị tiêu chảy và mụt cũng biến mất…anh phải ăn vào pt7. Anh ăn pt7 thì thấy tốt, nhưng cứ ăn thêm rau củ thì bị tiêu chảy…lại phải nhịn ăn…rồi ăn pt7…Suốt 4 tháng như thế. Trong thời gian đó, anh phục hồi tiếng nói, hết chứng H/A cao (2 tháng sau khi ăn lại), trí nhớ cũng được cải thiện dần dần và anh đi được (3 tháng sau khi ăn lại) do sự nỗ lực của cô Hằng, mỗi ngày tập đi với anh. Như vậy anh thường nhịn ăn và ăn pt7 trong 4 tháng trời. Sau đó, anh thường xuyên ăn pt7 cho tới nay 1/5/2009 (5 năm theo pt7). Hiện nay, bệnh ung thư phổi di căn đã được trị lành, tuy nhiên anh vẫn còn bị tê chân, trí nhớ phục hồi 80%, nhưng anh còn nhầm lẫn thứ tự thời gian…

Cô Hằng chăm sóc chồng từng cử chỉ, từng bước chân, từng hơi thở…Cô đã ăn theo pt7 cùng với chồng dù cô không có bệnh gì cả…1 người vợ đã đưa người chồng thân yêu từ cõi chết trở về bằng tấm lòng thương yêu vô bờ bến và ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.

1/2006 cô mở cửa hàng bán TPDS và quán ăn dưỡng sinh, ăn chay tại địa chỉ trên (gạo lứt đỏ sạch giá 19000 đ/1 kg – tặng 2 kg gạo sạch cho 1 bệnh nhân ung thư).

TPHCM, 1/5/2009

NVT viết theo lời cô Hằng (HN)

Đ/C mới của Quán Thực Dưỡng: Số 68 ngõ 12 Đào Tấn, Phường Cống Vị, Quận Ba Đình, Hà Nội.

http://thucduong.vn/forums/index.php?showtopic=1897