Tổng hợp kinh nghiệm điều trị ung thư – Tập 19

MỤC LỤC

 

Ung thư phổi giai đoạn IV – Kiên cường chiến đấu.

https://www.otofun.net/threads/ung-thu-phoi-giai-doan-iv-kien-cuong-chien-dau.824330/.

9/3/15 lúc 20:45 #1 hacdaihung

Thưa các cụ! Bà cụ nhà em bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Sau 3 tháng điều trị em thấy có kết quả khả quan nên lập thớt này mong muốn cùng các cụ có cùng quan tâm chia sẻ để có cùng nhau vượt qua căn bệnh quái ác này.

Bà cụ nhà em năm nay đã 68 tuổi rồi, trước kia còn trẻ bà cụ có sức khỏe cũng tốt. Thời còn làm thanh niên xung phong lấp hố bom ầm ầm, rồi làm công nhân vào lò, ra lò, làm ngày, làm đêm cũng không quản. Khi nghỉ hưu còn chạy chợ ngược xuôi thanh niên bây giờ cũng chưa chắc bằng. Vậy mà chỉ mới nghỉ làm khoảng 1 năm thì bị mắc bệnh tiểu đường sau một lần bị sụt cân nghiêm trọng. Cứ vậy đến bây giờ là 10 năm và sức khỏe càng ngày càng yếu đi.

Cho đến cách đây khoảng 6 – 7 tháng thì sức khỏe giảm sút mạnh hơn các cụ ạ. Bà cứ kêu chán ăn, nấu kiểu gì cũng không thấy ngon. Em cũng chỉ biết động viên bà bằng cách bảo bà thay đổi món ăn hoặc thỉnh thoảng đưa đi ăn nhà hàng. Khổ một nỗi là khi đi ăn nhà hàng thì bà lại ăn uống rất vào nên em cũng không để ý cái vụ biếng ăn này.

Ngoài chán ăn, bà lại suốt ngày kêu đau dây thần kinh tọa, rồi kêu làm một chút là toát mồ hôi. Em cũng chỉ biết bảo bà là có tuổi rồi thì không làm vườn nữa, bỏ bếp than đi, bỏ nuôi gà đi để giành thời gian để thư giãn và tập thể dục nhưng bà cụ không chịu nghe. Em cũng chạy chỗ nọ, chỗ kia mua thuốc và rượu để bóp chân bóp lưng cho bà mỗi khi bị đau quá thôi.

Biểu hiện rõ nhất là cách đây khoảng 5 tháng, bà bị ho nhẹ và cơn ho cứ tăng dần. Bà cụ nhà em có Bảo hiểm tại Bệnh viện Việt Nam – Cu ba gần nhà, hàng tháng ông cụ nhà em đưa bà lên viện vài lần vừa khám vừa lấy thuốc tiểu đường. Rồi Bác Sĩ cũng cho thuốc để điều trị bệnh ho. Thuốc thì uống đều nhưng cũng vẫn không thấy đỡ. Nhưng vì kiểu ho cũng húng hắng chứ không gay gắt và rượi nên việc điều trị cũng chỉ đến như vậy thôi. Em cũng bảo bà đi chụp chiếu toàn diện nhưng cũng không phát hiện được điều gì.

Hôm em đi Cao bằng cũng là lúc bà cụ nhà em vào bệnh viện để lấy thuốc tiểu đường và thuốc ho. Đúng hôm đấy Bác Sĩ giám đốc bệnh viện có đi một vòng quanh bệnh viện và có nói chuyện với bà cụ nhà em. Bà nhà em có nói với Bác Sĩ về việc ho lâu mà uống thuốc không thấy khỏi của mình, Bác Sĩ mới yêu cầu bà cho xem Film chụp phổi gần đây nhất. Sau khi xem film chụp, Bác Sĩ nhận thấy có một vết mờ trên phổi, ngay lập tức Bác Sĩ cho bà giấy chuyển viện xuống Bệnh viện Ung Bướu Hà Nội để khám thêm.

Bà cụ em trở về lòng đầy lo lắng. Bà có nói lại đêm trước hôm đi bệnh viện bà nằm mà sốt ruột đợi em về để bàn bạc. Đêm khuya nằm không ngủ bà thấy phổi mình nghe cứ lạo rạo, rì rào. Rồi em về bà vợ chồng em vào và kể chuyện Bác Sĩ yêu cầu đi khám khối u ở phổi. Nhà em lạc quan nên cũng nghĩ bà cụ cũng chỉ xuống đó khám nhẹ nhàng rồi về thôi vì chắc cũng chả có bệnh gì to tát cả, đi bệnh viện tháng 2 lần thì làm sau mà có bệnh gì nghiêm trọng được. Vậy mà, chỉ hôm sau thôi mọi việc đã thay đổi hoàn toàn các cụ ạ.

Bà cụ vào bệnh viện buổi sáng sau khi làm các thủ tục thì bà được phân vào một phòng có 3 giường. Mặc dù mỗi giường phải 2 người nằm chung nhưng vì là bệnh viện của thành phố nên cũng nhiều bệnh nhân xin về nhà sau mỗi đợt điều trị ở bệnh viện. Mỗi phòng có phòng giặt, rửa riêng biệt, có ban công để phơi quần áo nhìn ra sân để xe rất yên tĩnh và sạch sẽ. Hôm đó, bà cụ nhà em được hút dịch phổi bà cụ nói họ chọc kim hút từ phía sau lưng vào phổi và hút ra hàng lít dịch, hút xong bà cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Rồi sau đó, các Bác Sĩ tiến hành nội soi phổi bằng thiết bị thông qua đường mũi đồng thời cũng định lấy một ít khối u để xét nghiệm. Bà cụ bảo nội soi đau lắm, Bác Sĩ phải giữ tay, giữ chân mới làm được. Rồi hôm sau bà cụ được cho đi chụp cộng hưởng từ và xét nghiệm u để xem lành và ác ra sao.

Chiều tối, sau khi đi làm về em vẫn đưa vợ em đi làm răng như bình thường. Đúng lúc đó ông cụ nhà em gọi điện bảo Bác Sĩ bảo sáng mai hai anh em xuống để Bác Sĩ trao đổi, có thể phải xạ trị. Nghe hai từ “xạ trị” là em linh tính có điều gì đó không ổn ở đây rồi. Em vào vội Gúc-gồ đánh hai từ “xạ trị” và “khối u” là kết quả sẽ cho ra là ung thư. Quả thực em cũng chưa rõ xạ trị là cái gì nhưng ung thư thì em biết là chỉ có chết. Em ngồi đợi vợ em làm răng mà lòng em nóng như lửa đốt. Vậy là rất có thể bà cụ em bị chẩn đoán là “ung thư phổi”. Điều quan tâm nhất của em là ung thư phổi thì sống được bao lâu? Điều trị ra sao? Mà Ung thư là cái gì?

Một lúc sau, em phi ngay xuống bệnh viện thì ông cụ với ông anh em đang đứng ở sân bệnh viên đợi em. Ông cụ mặt thất thần và hốc hác hẳn đi, ông anh thì cứ chép miệng. Ông cụ nói là Bác Sĩ bảo, bà cụ nhà em bị ung thư phổi giai đoạn 4 rồi, không biết là nó có mấy giai đoạn. Thời gian sống chỉ 6 đến 9 tháng thôi. Em nghe mà như sét đánh ngang tai nhưng cũng chính lúc đấy em lại mạnh mẽ nhất. Công việc đầu tiên là em lo lắng cho ông cụ nhà em vì em biết rằng dù chuyện gì xảy ra thì ông cụ phải không được suy sụp, như vậy thì ông mới có thể chăm sóc cho bà cụ những ngày tháng cuối đời. Em động viên ông cụ rằng, có thể họ chẩn đoán sai thôi, rồi bố phải cứng rắn nhé, có gì con sẽ lo hết. Rồi cả nhà em vào đưa bà cụ về nhà em nghỉ đợi sáng hôm sau lên gặp Bác Sĩ.

9/3/15 lúc 21:40 #3hacdaihung

Sáng hôm sau, em và vợ em đưa bà cụ trở lại bệnh viện và chờ để gặp Bác Sĩ. Trước khi gặp Bác Sĩ, trong đầu em nghĩ thế nào Bác Sĩ cũng giải thích cho gia đình về căn bệnh nó như thế nào, phương pháp điều trị ra làm sao, bệnh nhân ở giai đoạn nào. Và thế nào Bác Sĩ có thể đưa ra các trường hợp điều trị bằng phương pháp nào đó thành công để bệnh nhân có thêm niềm hy vọng. Nhưng cuộc gặp chỉ vỏn vẹn chỉ 5 phút trong phòng xép kế bên phòng làm việc của Bác Sĩ. Bác Sĩ đưa ra một tấm film chụp cắt lớp phổi và chỉ ra khối u nó nằm ở chỗ này, chỗ kia nó chiếm một phần to ở phổi khoảng 4,5cm x 5cm. Bác Sĩ nói là mức chỉ thị ung thư CEA là hiếm người cao như vậy, trên 1,000 ng/ml và ung thư ở giai đoạn 4 tiên lượng 3 – 6 tháng. Buổi chiều 2 giờ sẽ đi xạ hình xương để xem di căn đến đâu. Ở giai đoạn này chỉ có thể áp dụng phương pháp hóa trị nhưng sức khỏe như bà cụ chưa chắc có thể chịu được hết liệu trình. Bác Sĩ nói nhiều người chỉ hoá trị được 1 lần thì bỏ cuộc. Chỉ vậy là kết thúc cuộc họp. Em lại ra ngoài ghế đá ngồi đợi buổi chiều đưa bà cụ đi chụp xương.

Trong lúc ngồi ghế đá chờ đợi em bắt đầu mở điện thoại ra tìm hiểu về các phương pháp điều trị ung thư phổi. Nếu như Bác Sĩ nói phẫu thuật, xạ trì rồi hóa trị không thể áp dụng được đối với sức khỏe của bà cụ em thì làm sao bây giờ? Ngay lúc đó em tìm được một bài viết nói về ung thư phổi và có phương pháp “điều trị đích”. Em có nhớ là những người châu Á, phụ nữ và không hút thuốc thường ở bị ung thư phổi do đột biến gen (ở đây là EGRF) và có thể là đối tượng của phương pháp này. Em xin trích thông tin từ bài báo như sau:

“Nghiên cứu ở các quốc gia châu Á người ta thấy, trong khi tỷ lệ đột biến gen EGFR gây ung thư phổi ở Ấn Độ là 22,2%, Philipin 52,3%, ở các nước phương tây phần lớn là dưới 20% thì ở Việt Nam là 64%.

Khi em tìm kiếm giữa ung thư phổi và điều trị đích em thấy một loạt các bài viết nói về hiệu quả điều trị thực tến tại Trung tâm Ung Bướu Bệnh Viện. Bạch Mai như dưới đây. Và từ đó em có niềm tin rằng đây chính là phương pháp điều trị rất phù hợp với bà cụ nhà em.

Điều trị thành công bệnh nhân ung thư phổi loại biểu mô tuyến di căn xương, màng phổi.

Bệnh nhân: Nguyễn Thị H, nữ, 42 tuổi

Sau 5 tháng điều trị các triệu chứng cải thiện, đáp ứng một phần.

Bài viết tháng 5/2014.

Điều trị ung thư phổi không tế bào nhỏ bằng thuốc điều trị đích.

Bệnh nhân: N. T. K, nam, 62 tuổi.

Sau điều trị 4 tháng hết đau, tăng cân, các chỉ số bình thường.

Bài viết tháng 7/2014.

Điều trị ung thư phổi không tế bào nhỏ bằng hoá chất kết hợp với thuốc điều trị đích.

Bệnh nhân: Đ T P, Nữ 45 tuổi.

Khối u giảm sau 12 tháng điều trị.

Bài viết tháng 7/2014.

Hiệu quả sử dụng thuốc trúng đích kết hợp hóa xạ trị trong điều trị ung thư phổi không tế bào nhỏ.

Bệnh nhân: Bùi Văn T…59 tuổi

Sau 3 tháng điều trị bệnh cải thiển, tỉnh táo không ho, không sốt.

Bài viết tháng 9/2014.

Lúc đó em biết rằng đây là phuơng pháp mới, có hiệu quả cao hơn các phương pháp truyền thống. Ngay lập tức em bắt đầu tìm xem thuốc điều trị đích trong ung thư phổi thì gồm loại thuốc gì. Có vài ba loại thuốc nhưng em chỉ cần nhớ là 85% sẽ dùng loại thuốc Erlotinib và 15% còn lại sẽ dùng Xalkori. Và em chỉ cần mua 2 loại thuốc này về uống thì thế nào bà cụ nhà em cũng cải thiện được bệnh tình để từ đó em có thể nghiên cứu tới các loại thuốc Nam, thuốc Bắc khác. Nhưng về sau em tìm hiểu thì nó không đơn giản là như vậy mà việc dùng thuốc còn phụ thuộc vào nhiều loại đột biến gen khác nhau.

Sau 3 ngày vào viện, bà cụ nhà em bị tụt luôn 2 Kgs, giọng nói bị khàn đi. Em có thể cảm nhận được bệnh tiến triển rất nhanh và thời gian đối với bệnh nhân là vàng bạc. Em quyết tâm không để phí một phút nào vậy là em lại rút điện thoại lên gọi cho bạn bè làm việc liên quan tới ngành y để nhờ mua hộ 1 trong 2 loại thuốc này. Có 2 người nhận hỏi hộ và trả lời vào đầu giờ chiều. Cũng trong lúc đó, em lục các diễn đàn với tên thuốc đó và thấy rằng cũng nhiều người có nhu cầu bán thuốc này do bệnh nhân dùng không hết hoặc không kịp dùng. Em cũng yên tâm được phần nào vì thế nào em cũng sẽ mua được thuốc chỉ có điều đắt hay rẻ, hết rồi có mua được nữa không.

10/3/15 lúc 17:48 #6 AMITABHA

Em thấy bác nhiệt tình viết ra ở đây chứng tỏ bác cũng rất quan tâm đến vấn đề của mẹ bác. Vậy em cũng sẽ viết đi thẳng vào vấn đề những gì tốt nhất em sẽ chia sẻ luôn.

Bác tìm đọc mấy cuốn sách sau nhé: Phòng và trị bệnh ung thư theo phương pháp thực dưỡng Kinh nghiệm chữa ung thư của các Bác Sĩ theo phương pháp thực dưỡng (đây là kinh nghiệm của các Bác Sĩ tây y nhưng bị ung thư dường như tuyệt vọng, nhưng sau đấy nhờ theo phương pháp thực dưỡng mà đã hoàn toàn bình phục).

Thứ 2 nữa là về tinh thần: Bác khuyên cụ nên tìm hiểu về Phật pháp, nghe các băng giảng về phật pháp. Tuy nhiên, tốt hơn cả là bác khuyên cụ đọc hoặc nghe băng “Khuyên người niệm phật” của cư sĩ Diệu Âm. Tại sao em lại khuyên như vậy, trong kinh Phật dậy cho chúng ta biết tất cả các vấn đề của cuộc sống mình cần có cách nhìn, suy nghĩ và hành động như thế nào là tốt. Đương nhiên vấn đề sức khỏe trong đó cũng nói hết. Một khi đã thông suốt thì tinh thần mới an được. Bác có thể tìm đọc cuốn sách “Niệm phật chuyển hóa tế bào ung thư”.

Thứ 3 là về vận động: Câu trả lời là: Lạy Phật. Bác tra google với keyword là “lạy phật và y học” sẽ biết phải làm thế nào.

Bác tham khảo nhé. Hi vọng bà mau lành bệnh.

10/3/15 lúc 19:19 #8 Vdung1972

Bên em có khoa Kiểm soát và Điều trị Ung Bướu, kết hợp với Viện K. Các bệnh nhân sau khi xạ trị thì về bên em điều trị kết hợp đông, tây y, nâng cao sức đề kháng, giúp Bệnh nhân có thêm nghị lực và sức khỏe chiến đấu với bệnh tật. Cụ cần gì cứ PM nhé.

Cụ và gia đình hãy cố gắng lên nhé.

Hacdaihung

AMITABHA nói:

Bác tìm đọc mấy cuốn sách sau nhé: Phòng trị bệnh ung thư theo phương pháp thực dưỡng Kinh nghiệm chữa ung thư của các Bác Sĩ theo phương pháp thực dưỡng (đây kinh nghiệm của các Bác Sĩ tây y nhưng bị ung thư dường như tuyệt vọng, nhưng sau đấy nhờ theo phương pháp thực dưỡng đã hoàn toàn bình phục).

Vâng, cảm ơn cụ. Trước kia em cũng đã đọc qua về phuơng pháp này rồi ạ. Thực tế trong quá trình điều trị em có sử dụng một phần dễ áp dụng của phương thức này, em sẽ viết cụ thể trong các bài sau.

AMITABHA nói:

Thứ 2 nữa về tinh thần: Bác khuyên cụ nên tìm hiểu về Phật pháp, nghe các băng giảng về phật pháp. Tuy nhiên, tốt hơn cả bác khuyên cụ đọc hoặc nghe băng “Khuyên người niệm phật” của Diệu Âm. Tại sao em lại khuyên như vậy, trong kinh Phật dậy cho chúng ta biết tất cả các vấn đề của cuộc sống mình cần cách nhìn, suy nghĩ hành động như thế nào tốt. Đương nhiên vấn đề sức khỏe trong đó cũng nói hết. Một khi đã thông suốt thì tinh thần mới an được. Bác thể tìm đọc cuốn sách “Niệm phật chuyển hóa tế bào ung thư”.

Thứ 3 về vận động: Câu trả lời là: Lạy Phật. Bác tra google với keyword “lạy phật y học” sẽ biết phải làm thế nào.

Hai phần này cũng được em chú ý ngay từ đầu, nhưng em áp dụng chưa được hiệu quả, có thể bà cụ em không có căn cơ để tiếp nhận phật pháp hoặc em chưa thể hiểu được phật pháp để truyền đạt lại được cho bà cụ nhà em. Sau khi qua cơn nguy cấp, em sẽ hướng bà cụ nhà em theo phật pháp để tĩnh tâm ạ.

10/3/15 lúc 21:06 #10hacdaihung

Vâng cảm ơn cụ, mong mọi người đã thành công chia sẻ nhiều hơn để những người bệnh có cơ hội sống sót. Cách đây vài tháng, em đã tìm mỏi mắt các trường hợp thành công trên mạng mà không thấy mấy cụ ạ, chỉ toàn tin buồn thôi.

Trong quá trình điều trị, chắc chắn có những vướng mắc và khó khăn, mong cụ chỉ giáo.

10/3/15 lúc 21:14 #11 N73

Mẹ em cũng mới mất vì ung thư năm ngoái, cũng 68 tuổi. Xin chia sẻ với bác. Mong bác sớm vượt qua.

10/3/15 lúc 21:24 #13 daquydailoc

Chúc bác mau khỏe! Hôm nọ em có đọc bài có Bác Sĩ ở nghệ an điều trị ung thư bằng tế bào gốc truyền máu tự thân, không biết thục hư ra sao nhưng thấy lên hẳng vtv1. Tuyên bố khỏi tới 70%.

10/3/15 lúc 21:32 #14hacdaihung

Trở lại câu chuyện của bà cụ em, sau khi tìm ra được một phương pháp cứu cánh chính thống là điều trị đích. Em gọi vợ em xuống hỗ trợ với em trong việc hỏi về phương pháp mới đề phòng em sốc quá em không nghe rõ được ngọn ngành. Cũng lúc đó, em gọi điện cho thằng bạn em trước đã từng kinh doanh liên quan đến phác đồ điều trị ung thư đến bệnh viện để em có điều kiện hỏi han thêm. Thật may mắn là thằng bạn em sau khi lục lại các mối quan hệ trong thời gian làm việc trước đây đã có thể tìm được chỗ mua tạm hơn chục viên thuốc Tarceva. Không có sự giúp đỡ này của thằng bạn em thì chắc em cũng không biết mua ở đâu các cụ ạ. Hỏi những người rao bán thì toàn là đã bán hết rồi; hỏi các Bác Sĩ quen thì họ bảo là thuốc này chỉ có bệnh viên mới cung cấp được mà muốn được cấp thuốc thì phải được hội chẩn và được chỉ định dùng.

Để làm xét nghiệm di căn xương Bác Sĩ cho uống hay tiêm thuốc gì đó rồi bảo bà cụ nhà em ra mua 3 lít nước uống trong 3 tiếng. Đến 2 giờ chiều, em đưa bà cụ em lên trung tâm hạt nhân của bệnh viện để tiến hành làm chụp xương. Đến lượt, bà cụ em được đưa vào một phòng quây kín và có dán các decal cảnh báo nguy hiểm và người nhà phải ra ngoài chờ đợi với cảnh báo là không để bà cụ tiếp xúc với trẻ con, người có thai. Em ngồi đợi ở ngoài, phía trước mặt chỗ em ngồi là phòng hội chẩn có vách kính mà ở ngoài có thể nhìn được vào trong. Phía trong phòng hội chẩn có khoảng 7 – 8 Bác Sĩ, trong đó có giám đốc bệnh viện và các Bác Sĩ chuyên khoa. Các Bác Sĩ chuyên khoa liên tục trình film chụp lên trên một tấm bảng trắng, chỉ chỉ, trỏ trỏ rồi ghi ghi, chép chép. Mỗi hồ sơ bệnh nhân sẽ được hội chẩn trong khoảng 5 – 10 phút với cường độ liên tục. Em ngồi một lúc rồi em lại chạy ra sân vì ở khu vực phòng chờ đó cũng gần phòng xạ trị, mà em thì rất nhạy cảm với mùi, tiếng ồn. Được một lúc thì bà cụ em xong việc, em đưa bà cụ về phòng rồi chạy ngay xuống khu vực hội chẩn chờ bác giám đốc ra khỏi phòng để hỏi chuyện.

Em cũng theo được vào phòng của Bác Sĩ và vợ chồng em trình bày với Bác Sĩ về bệnh tình của bà cụ nhà em. Em cũng trình bày nguyện vọng là sử dụng phương pháp điều trị đích. Bác Sĩ cũng cho biết đối với trường hợp của bà cụ em là không hút thuốc, phụ nữ châu á, diễn tiến nhanh thì có khả năng đột biến gen là cao và có thể sử dụng được thuốc. Nhưng phải làm “sinh thiết” để có thể chỉ định dùng thuốc đó. Em có hỏi là dùng thuốc đó bao lâu thì khỏi và hiệu quả ra sao. Bác Sĩ trả lời là cũng có hiệu quả hơn so với hóa trị, phù hợp với những bệnh nhân thể trạng yếu và phải “sử dụng thuốc đết khi hết đáp ứng”. Có gì thì người nhà bệnh nhân nên trao đổi thêm với Bác Sĩ điều trị. Và cuộc trò chuyện với bác giám đốc chỉ có vậy thôi ạ.

Sau cuộc nói chuyện với bác giám đốc, vợ chồng em lại quyết định trao đổi với Bác Sĩ điều trị. Cũng giống như lần trước, em đợi rất lâu cho một cuộc nói chuyện rất chớp nhoáng vì Bác Sĩ cứ tất bật cả lên. Bác Sĩ nói rằng, bệnh tình của bà cụ như vậy Bác Sĩ khuyên là không nên điều trị vì nếu không điều trị tích cực thì chỉ ra đi trong 3 – 6 tháng, nếu hóa trị thì có thể kéo dài thêm 3 tháng. Nhưng sợ bà cụ không đủ sức để hóa trị trước khi hóa trị thì phải tiến hành lấy sinh thiết để biết rõ nó là chủng gì, loại gì thì mới hội chẩn để đưa ra phác đồ điều trị phù hợp. Ngay việc lấy sinh thiết cũng không hề đơn giản vì chưa chắc lấy một lần đã đủ để xét nghiệm, việc lấy sinh thiết cũng khá là đau đớn và có trường hợp bị hở khí gì đó dẫn tới tử vong.

Em hỏi thêm thế điều trị đích thì như thế nào? Bác Sĩ nói là điều trị đích lại thuộc về khoa khác nên Bác Sĩ không tư vấn được. Nhưng muốn dùng thuốc thì cũng phải làm sinh thiết. Em bảo Bác Sĩ là em không cần làm sinh thiết vì làm cũng chả để làm gì vì làm cũng chỉ để tìm ra đột biến gen và tìm ra được đột biến thì cũng chỉ là để uống thuốc. Bác Sĩ hỏi thế nếu không tìm ra được đột biến gen thì như thế nào? Em bảo nếu không tìm được thì thôi Bác Sĩ cho bà cụ em về và Bác Sĩ nói với bà cụ em rằng cứ uống thuốc rồi em sẽ mua thuốc bổ gì đó về cho bà cụ em vậy. Lúc ấy Bác Sĩ nói, cũng có trường hợp cứ dùng thuốc mà không có đột biến gen cũng có kết quả tốt. Trời ạ! Em nghe câu này mà như mở cờ trong bụng sau này em mới biết là Bác Sĩ cũng có cơ sở, có gì em trình bày sau. Bác Sĩ nói thêm, nếu có bảo hiểm thì mỗi tháng cũng phải mất chục triệu. Nhưng rồi Bác Sĩ vẫn chốt lại câu, phải làm xét nghiệm thì mới có cơ sở chuyển lên điều trị đích chứ chúng tôi không thể làm sai quy trình, đề nghị gia đình ngày mai lên thảo luận tiếp sau khi có kết quả xạ hình xương.

10/3/15 lúc 21:40 #15hacdaihung

Daquydailoc nói:

Chúc bác mau khỏe! Hôm nọ em đọc bài Bác nghệ an điều trị ung thư bằng tế bào gốc truyền máu tự thân, không biết thục ra sao nhưng thấy lên hẳng vtv1. Tuyên bố khỏi tới 70%.

Vâng, em cũng có nghe nói về phương pháp này và cũng đã trao đổi với các cụ tại Quán cà phê rồi ạ. Thành công của Bác Sĩ Thăng ở bệnh viện Huế đối với phương pháp tế bào gốc là khá thần kỳ với tỉ lệ 4/10 trong một thời gian rất ngắn. Hơn nữa, phương pháp tế bào gốc tự thân của bác ấy khắc phục được nhược điểm của phương pháp hóa trị là hồi phục được hệ miễn dịch sau đợt điều trị.

Tuy nhiên, phương pháp của Bác Sĩ Thăng cũng mới đạt được kết quả là Bệnh ổn định (không tìm thấy dấu hiệu của ung thư) chứ chưa thể gọi là chữa khỏi cũng giống như tình trạng của bà cụ nhà em hiện tại. Hơn nữa, phương pháp của bác ấy yêu cầu người bệnh phải có sức khỏe để có thể vượt qua rất nhiều liều điều trị hóa chất, xạ trị mạnh.

10/3/15 lúc 21:42 #16hacdaihung

N73 nói:

Mẹ em cũng mới mất ung thư năm ngoái, cũng 68 tuổi. Xin chia sẻ với bác. Mong bác sớm vượt qua.

Xin chia buồn với gia đình cụ về trường hợp của mẹ cụ. Hiện tại, em cũng vẫn hy vọng những điều tốt nhất nhưng em cũng vẫn chuẩn bị cho những điều xấu nhất.

10/3/15 lúc 22:19 #18hacdaihung

Thưa các cụ, như vậy là em đã tìm được phương pháp chữa bệnh phù hợp cho bà cụ nhà em đó là thuốc Erlotinib (Tarceva) lúc đó các thông tin mà em thu thập được là như sau: Thuốc Tarceva dùng cho Ung thư phổi không tế bào nhỏ có đột biến EGFR được chấp thuận sử dụng từ năm 2005.

Thuốc Tarceva được chấp thuận sử dụng như liệu pháp điều trị bước một (first-line treatment) từ năm 2011, thuốc có ưu điểm là không gây phản ứng phụ nặng nề như hóa trị hay xạ trị. Từ năm 2014, việc sử dụng Tarceva đã có những cải tiến và rút kinh nghiệm đáng kể và hiệu quả của việc dùng thuốc được cải thiển đáng kể.

Thuốc Tarceva được dùng bằng đường uống ngày 1 viên. Mỗi viên thuốc có giá là 1,4 triệu đồng. Từ năm 2015, BHXH chi trả 50%. Nếu sử dụng loại thuốc tương đương (gọi là Generic Erlotinib) do Ấn độ sản xuất thì có giá là 266,000 đồng.

Khi nhìn vào giá thuốc, em thật sự thấy quả là một chi phí quá lớn. Nhưng lúc đó em nghĩ răng bằng mọi cách phải ngăn chặn sự di căn của căn bệnh đã vì em biết thuốc có hiệu quả rất nhanh. Khi kiểm soát được rồi thì em sẽ tính tới thay đổi phương pháp điều trị. Theo em tính toán, nếu dùng thuốc Nam hoặc thuốc Bắc thì thời gian có hiệu quả phải là từ 3 đến 6 tháng. Do vậy, em cũng đã dự trù có thể sẽ phải mất chi phí thuốc trong thời gian này nếu bà cụ xét nghiệm không dương tính với EGRF vì sẽ bệnh viện sẽ không cấp thuốc mà phải mua ngoài. Theo em đánh giá, thuốc này chỉ đóng góp một phần trong việc điều trị đó là tạm ngưng sự tiến triển của tế bào ung thư nhưng nó lại là điều kiện cần để điều trị thành công.

10/3/15 lúc 22:35 #20hacdaihung

Em không phải là Bác Sĩ và không có đào tạo về y dược học, tuy nhiên em cũng cố gắng chia sẻ những kiến thức mà em có được về loại thuốc mà bà cụ em đang sử dụng để các cụ có thêm thông tin. Nếu cụ nào là Bác Sĩ, các cụ có thể sửa chữa để thông tin được chính xác hơn.

Cơ chế hoạt động của Tarceva.

Các tế bào ung thư hấp thu chất từ mạch máu và cũng có thể tự hình thành mạch máu để phát triển. Để phát triển, các tế bào ung thư có phải nhận được tín hiệu từ EGFR (Epidermal growth factor receptor – Yếu tố tăng trưởng biểu bì). Thuốc Tarceva sẽ có tác dụng chặn con đường tín hiệu EGFR này và làm cho tế bào ung thư ngừng tăng trưởng.

Các cụ có thể xem thêm tại Video này:

https://www.youtube.com/watch?v=ze4bkaw_ll4.

Tarceva đã vượt qua rất nhiều cuộc thử nghiệm và các cuộc thử nghiệm gần đây cho thấy các Bác Sĩ đã hiểu hơn về cách dùng thuốc và do vậy hiệu quả của thuốc cũng cao hơn. Các cụ xem nguồn ở đây

http://www.roche.com/media/store/releases/med_div_2010-06-08.htm

và em tóm tắt như sau:

Cuộc thử nghiệm mang tên CALGB-30406 diễn ra tại Mĩ cho thấy thời gian kéo dài sự sống cho bệnh nhân ung thư là đáng kể so với hóa trị.

Sử dụng kết hợp Tarceva và hóa trị cho thời gian sống sót trung bình là 39 tháng.

Sử dụng chỉ riêng Tarceva cho thời gian sống sót trung bình là 31.2 tháng.

Sử dụng chỉ riêng Hóa trị cho thời gian sống sót trung bình là 12 tháng.

Cuộc thử nghiệm mang tên OPTIMAL diễn ra tại Trung Quốc được công bố vào giữa năm 2010 cho thấy hiệu quả đáng khích lệ đối với các bệnh nhân ung thư phổi ở giai đoạn 3B và 4có đột biến gene EGFR có sử dụng Tarceva như biện pháp bước đầu. 83 bệnh nhân được lựa chọn ngẫu nhiên sử dụng Tarceva và 72 bệnh nhân còn lại sử dụng Gemcitabine phối hợp với Carboplatin và cuộc thử nghiệm có kết quả như sau:

Bệnh nhân sử dụng Tarceva có thời gian bệnh không tiến triển trung bình (progression-free survival) dài hơn đáng kể so với nhóm sử dụng hóa trị: 13,1 tháng so với 4.6 tháng.

Bệnh nhân sử dụng Tarceva chịu tác dụng phụ không đáng kể so với hóa trị và với cấp độ nhẹ hơn (14% so với 40%).

Đường link đây các cụ: http://www.thelancet.com/journals/lanonc/article/PIS1470-2045 (11) 70184-X/abstract.

Các cụ ạ, nếu sử dụng thuốc Tarceva, bà cụ nhà em sẽ có thời gian trung bình là 13.1 tháng thì bệnh sẽ tái phát (kháng thuốc). Trong cuộc thử nghiệm trên 95% bệnh nhân bị phát hiện kháng thuốc trong khoảng tư tháng thứ 1.58–16.53. Như vậy là câu hỏi liệu Tarceva có bị nhờn hay không? Thì câu trả lời không phải là có hay không mà chỉ là có nhưng khi nào mà thôi. Tuy nhiên, các cụ ạ, có rất nhiều trường hợp dùng Tarceva vẫn còn sống sau 5 năm, 7 năm và 9 năm được kiểm chứng, như vậy họ có kinh nghiệm như thế nào đó chính là điều mà em và rất nhiều người vẫn đang băn khoăn, em sẽ cố gắng cung cấp thêm thông tin về những người này để các cụ tham khảo. Nhưng trước khi nghĩ tới các đích đó bệnh nhân cần phải thu hẹp khối u để tránh cái ngưỡng 13.1 tháng kia đã.