Tổng hợp kinh nghiệm điều trị ung thư – Tập 33

MỤC LỤC

 

https://www.facebook.com/groups/hotrobenhnhanungthu/permalink/661623417631859/.

Dinh-Van Nguyen.

29 tháng 4.

NGƯỜI PHỤ NỮ PHÁP LUÂN CÔNG.

Ngay cả trước khi cô bước chân vào phòng, một mùi hôi đặc trưng đã bay khắp. Một mùi dễ nhận ra nhưng khó tả, giống như thịt cá ương lâu ngày bay từ một đống rác buổi trưa, xuyên thấu qua khẩu trang mà tôi cố gắng lắm để không tỏ gì trên đôi mắt. Người phụ nữ Á đông ấy còn trẻ lắm, tuổi dưới 40, ngước mắt nhìn tôi cười hiền lành. Cô ta bị ung thư vú ở giai đoạn khối u đã trổ ra da, sần sùi ăn lan khắp một bên ngực. Cô đến clinic tôi làm việc để thay băng mỗi ngày, nếu không dịch lẫn máu sẽ làm ẩm ướt cả áo quần. Mỗi lần thay là một sự khó khăn, vì dù có phủ miếng silicon chống dính (Mepitel), khi tháo đi sẽ lôi theo các mãnh mô vụn làm chảy máu, phải chậm liên tục. Rửa vết thương bằng bơm xịt nước biển, không yếu quá để không trôi các cặn mủ, mà cũng không mạnh quá để làm chảy máu. Vẫn còn những vùng rất nhạy cảm đau khi chùi rửa. Duy có mùi hôi là không bao giờ tẩy đi được.

Người phụ nữ nầy đi từ Hoa lục, từ chối các phương pháp điều trị do các bác sĩ ung thư trong bệnh viện đề nghị, ngay cả xạ trị là phương pháp nhẹ nhàng nhất mà có hiệu quả làm giảm kích thước khối u nhanh chóng như tôi từng chứng kiến. Dù đau đớn, cô không uống thuốc giảm đau. Ngay cả việc làm giảm mùi hôi rất hiệu quả với metronidazole rắc lên vết thương, cô cũng từ chối. Điều duy nhất cô làm là cầu nguyện và tập thể dục theo phái Pháp luân công (Falun Gong). Mỗi lần tôi nói với cô là vết thương ngày càng tệ hơn thì cô trả lời nó càng khá hơn với một niềm tin trên vẻ mặt. Tôi có mời chồng cô nhiều lần đến nói chuyện nhưng anh ta không đến. Tôi có gởi email đến hội Falun Gong Ottawa và tờ Epoch Times (của hội Falun Gong) để nhờ họ giúp đỡ nhưng không có hồi âm. Các bác sĩ ung thư và quản lý y tế cộng đồng bất lực, vì sau khi giải thích, quyết định điều trị là quyền của người bệnh.

Người phụ nữ Pháp luân công ấy đến clinic tôi trong chỉ một vài tuần, sau đó xin bông băng về nhà tự thay, và biến mất không dấu vết. Dòng cuối cùng tôi ghi trên hồ sơ: Unlocated, discharged (Không tìm ra, đóng hồ sơ).

Hieu Ph: Rất tội nghiệp khi bệnh nhân chọn sai phương pháp đtri.

Huong Le Lien: U mê! Tội quá!

Nguyễn Ngọc Hoài: Chính vì nhiều người u mê, thiếu hiểu biết như thế này nên tôi đã rất ghét những ai truyền bá món PLC chữa ung thư.

Moon Lee Thiên Bình: Mẹ em bị ung thư phổi di căn xương, mổ cắt thùy phổi, dùng thuốc đích, bệnh tiến triển rất tích cực, sức khỏe khá tốt được khoảng hơn một năm. Sau đó, bị một nhóm người truyền bá và rủ tập pháp luân công, mẹ em đã tự ý bỏ thuốc, tập theo họ được mấy tháng thì di căn não, sau đó di căn gan thận và mất.

Phan Thị Tâm: Moon Lee Thiên Bình buồn.

Moon Lee Thiên Bình: Phan Thị Tâm, dạ vâng, cho nên, cần phải truyền bá tới mọi người tránh xa pháp luân công và các phương pháp điều trị bằng thuốc nam thuốc lá vớ vẩn ạ. Bệnh nhân no bụng vì một đống nước lá lẩu linh tinh thì còn ăn uống bồi bổ được cái gì nữa đâu ạ.

Phan Thị Tâm: Moon Lee Thiên Bình chị mình mất được 2 năm vì k hạch. Chị ấy phát hiện giai đoạn 3 và sống được 12 năm. Hóa, xạ hết liều. Nhưng chị bạn mình k trực tràng, không điều trị. Về uống lá rừng, hên xui, ai chỉ gì uống. Vậy mà khỏi luôn. Việc uống lá là hên xui chứ hỏi chị ấy chị chị ấy không biết lá gì.

Quyen Phan: Phan Thị Tâm chị bạn chị K trực tràng có mổ không ạ? Hay mổ rồi mới về uống lá rừng ạ? Trong trường hợp ung thư trực tràng dưới T3 chưa di căn hạch thì chỉ cần mổ đã có cơ hội khỏi rồi ạ. Nên cái truyền thuyết uống lá lành còn phải luôn là tiền sử có điều trị cái gì trước đó chưa?. Đôi khi điều trị trước đó đủ hết rồi về uống lá=> lành nhờ lá, còn Tây y trước đó chỉ là hành hạ này nọ… =. =.

Phan Thị Tâm: Quyen Phan không bạn. Chị ấy người dân tộc thái. Xác định chết nên về ai chỉ gì uống nấy, hết bệnh khi nào không hay, uống nhiều nên không biết đã uống những lá gì.

Hieu Ph: Moon Lee Thiên Bình, xin chia buồn cùng gđ.

Huynh Hong Loan: Cảm: ơn anh!. Những câu chuyện thực như thế này nghe thực sự đau lòng!

Yến Bình Võ: Huynh Hong Loan còn nhiều lắm những câu chuyện như thế này chị ơi!

Lê Thị Hường: Sơmi Jean PLC nè m.

Hổ Tóc Ngắn: U mê dẫn đến mất đi cơ hôin sống. Đau đớn phải phải đựng.

Xin phép được share ạ.

Nguyễn Minh Hương: Khổ thế đấy.

Đỗ Lưu Thủy: Những câu chuyện thế này cần được lan truyền để mọi người cùng hiểu. Mình dứt khoát không chữa thuốc nam hay uống lá lẩu linh tinh. Ăn uống bồi dưỡng để có sức khỏe và yoga hàng ngày thôi.

Yến Thu: Nhìn mà thấy thương chị ấy quá.

Độ Phạm: Đây là hình minh họa.

Yến Thu: Độ Phạm. Ui. Dị hả em.

Đỗ Lưu Thủy: Yến Thu không phải minh họa đâu. Hồi xưa ở xóm chị có một cô bị ung thư vú nghe ai nói không nên dùng dao kéo nên cô ấy uống thuốc nam. Một thời gian sau khối u vỡ ra lở loét nhìn còn kinh khủng hơn hình ảnh trên, hôi thối không ai dám gần luôn, cô ấy chịu đau đớn một thời gian rồi qua đời.

Dinh-Van Nguyen: Đúng là hình minh họa vì tôi không muốn xin phép người bệnh chụp hình vết thương đó. Tuy nhiên hình minh họa rất giống. Ai có gặp qua thì biết.

Yến Thu: Đỗ Lưu Thủy. Dạ. Vậy hả chị.

Phương Phương: Dinh-Van Nguyen vâng Bác Sĩ.

Linh Linh: Trung Đức hồi gì a nói với em môn này nhỉ.

Phương Uyên: Mình rất ghét môn này. Cha mình bị K sàn miệng cũng nhiều người chỉ tập môn kỳ cục này nhưng may mắn là cha mình luôn tin tuyệt đối phác đồ bác sĩ.

Lệ Nguyễn: Hãy luôn nghe lời Bác Sĩ và sau đó mình có thể lựa chọn 1 môn thể thao phù hợp để cân bằng sức khỏe. Chúc cả nhà mình luôn nhiều sức khỏe nhé!

Đỗ Lưu Thủy: Môn học này xuất phát từ Trung Quốc nhưng chính bên Trung Quốc đã cấm người dân tham gia tập môn này.

Dinh-Van Nguyen: Đó là bề mặt, tôi nghĩ nguyên nhân sâu xa có liên quan đến quyền lực.

Mợ Chảnh An: Nguyên Nhân cho yếu là ông Mao Trạch Đông và Giang Trạch Dân sợ quyền lực bị lung lay bởi dân sô Trung Quốc tham gia môn phái nhiều hơn can bộ nhà nước, và môn phái này phát triển quá mạnh trong thời kỳ ông này còn cầm quyền.

Yến Bình Võ: Trang Quynh Tran.

Hoàng Thu Hà: Xin phép anh Dinh-Van Nguyen share sang nhóm Hỗ trợ ung thư vú.

Dinh-Van Nguyen: Tự nhiên em.

Đỗ Minh Phương: Em cũng tập PLC, bản thân em thấy tập PLC rất tốt cho sức khoẻ, khi tập thấy rõ máu lưu thông trong cơ thể tốt hơn và việc vận động tập luyện nhẹ nhàng rất tốt cho những bệnh nhân ung thư vì hợp với sức khỏe yếu đồng thời cũng giúp cho việc điều trị hoá chất hiệu quả hơn. Ngoài ra việc nghe giảng PLC cũng rất có lợi về mặt tinh thần, nó làm cho con người ta đối mặt với ung thư bằng thái độ bình thản, giúp người ta rèn luyện tính kiên nhẫn, bớt nóng nảy, sống tốt đẹp hơn. Tất cả những điều tốt đẹp đó rất có lợi cho bệnh nhân ung thư. Em giải thích những điều kỳ diệu do PLC mang lại cho người bệnh theo tư duy biện chứng của mình em thấy không có gì là xấu, chỉ có những người cuồng tín và thiếu kiến thức nền tảng nên áp dụng sai thôi anh ạ.

Dung Ntk: Đỗ Minh Phương sau điều trị và sức khỏe ổn định thì tập PLC tốt mà. Nó làm lưu thông mạch máu và nhiều điều thiện lành cho người bệnh. Tuy nhiên người bệnh phải hiểu 1 điều rằng: Phải điều trị theo phác đồ của Bác Sĩ và sau khi sức khoẻ ổn định thì có thể tham gia một vài hoạt động có thể là PLC hay yoga, gym… Và lắng nghe cơ thể mình để xem hoạt động nào là phù hợp với cơ thể giai đoạn sau điều trị.

Đỗ Minh Phương: Dung Ntk mình tập trong quá trình điều trị luôn đó bạn ạ, truyền về đỡ vật vã là tập ngay, những ngày đầu yếu thì tập thời gian ngắn, mấy ngày sau khoẻ hơn thì tập lâu hơn. Đúng như bạn nói, làm gì cũng phải lắng nghe cơ thể mình chứ không riêng gì tập PLC đâu nhỉ.

Moon Lee Thiên Bình: Đỗ Minh Phương, pháp luân công khuyên người ta bỏ thuốc, không chữa trị ở bệnh viện, bạn có biết không?

Đỗ Minh Phương: Moon Lee Thiên Bình mình nghe giảng mà thực ra đối với người bệnh nhẹ thì hoàn toàn có thể không cần thuốc bạn ạ vì nó kích thích hệ miễn dịch mình tự chiến đấu với bệnh tật. Nếu bạn nghe kỹ thì bạn sẽ nghe sư phụ giảng là không để cho những người bệnh nguy kịch vào lớp vì sư phụ hiểu những bệnh đó cần đến bệnh viện. Đáng trách không phải là PLC mà là những người tập kiến thức không đủ cứ đi tuyên truyền lôi kéo người khác và tuyên truyền sai đó bạn. Mình hiểu nỗi đau của bạn khi mẹ bạn bị những người tập thiếu kiến thức tuyên truyền sai.

Moon Lee Thiên Bình: Đỗ Minh Phương câu hỏi là, có bao nhiêu người ở VN hiểu đúng, tập đúng và tuyên truyền đúng tinh thần của pháp luân công?

Moon Lee Thiên Bình: Mẹ mình đau đầu gần chết vì lúc đó di căn não mà họ, mười mấy người đến nhà mình, vây quanh, tụng tụng niệm niệm cái gì đó, thực sự là phát điên.

Đỗ Minh Phương: Moon Lee Thiên Bình cái đấy mình nghĩ là rất ít nhưng mình bao giờ cũng tự mình tìm hiểu và có ý kiến của chính mình, mình tự xem Youtube để tập, cũng có người khuyên mình không truyền hoá chất mà chị tu luyện thôi nhưng mình không nghe.

Moon Lee Thiên Bình: Đỗ Minh Phương, bạn là người trong số ít bệnh nhân có hiểu biết, nhưng nhiều người họ không giống bạn, biết chọn lựa đúng đắn phương pháp điều trị, trong khi đó, xung quanh có nhiều người tuyên truyền pháp luân công quá, thậm chí là phóng đại bản thân lên để lôi kéo…

Đỗ Minh Phương: Moon Lee Thiên Bình cái đó mình rất hiểu và chia sẻ cùng bạn những uất ức khi mất đi người thân yêu nhất.

Kim Nguyên: Đỗ Minh Phương Ba mình cũng bị K, làm theo phác đồ điều trị Bác Sĩ tập PLC, và thiền. Ông giờ đi tái khám định kỳ đều được bảo tốt dần lên.

Đỗ Minh Phương: Kim Nguyên đúng rồi bạn, điều trị theo tây y kết hợp tập luyện PLC và thiền thì hiệu quả điều trị Tây y được tăng lên nhiều đó bạn. Bạn khuyến khích ba duy trì như vậy nhé.

Kim Nguyên: Đỗ Minh Phương Mình nghĩ do chưa hiểu đúng PLC nên dẫn đến vậy. Thật đau lòng.

Đỗ Minh Phương: Kim Nguyên đúng rồi như mình phân tích ở trên đó. Sai là sai do nhiều người tập thiếu hiểu biết tuyên truyền sai, lôi kéo người khác làm theo cách họ nghĩ.

Thành Đoàn: Đỗ Minh Phương mình cũng nghĩ PLC hay Thiền đều tốt và là phương pháp bổ trợ về tinh thần cho bn, thậm chí là kể cả sức khoẻ. Bản thân trong nhóm cũng có Bác Sĩ chia sẻ về bài thiền buông thư của sư ông Làng Mai. Không nên nhìn quá phiến diện một vấn đề, vì thực ra có nhiều điều khoa học chưa giải thích được. Có điều bệnh nhân và người nhà bệnh nhân nên hiểu một cách khoa học để giúp đỡ và ra quyết định đúng, chứ cứ u mê thì nguy hiểm lắm.

Moon Lee Thiên Bình: Đỗ Minh Phương, cuối cùng, chính nhờ vào khoa chăm sóc giảm nhẹ mà thời gian cuối đời, mẹ mình ăn được, ngủ được và ra đi thanh thản, không hề đau đớn. Mình biết ơn các bác sĩ và sự phát triển của y học. Từ trường hợp của mẹ mình thì mình nghĩ, hãy chữa bệnh theo phác đồ của bác sĩ điều trị và ăn uống đủ chất, tập nhẹ nhàng như đi bộ, vui vầy con cháu, tránh xa những người tuyên truyền rỉ tai những thứ vớ vẩn khiến mình mất thì giờ cho hoang mang, lo lắng thay vì tĩnh dưỡng tâm thân.

Phung Chinh: Moon Lee Thiên Bình PLC chân chính không khuyên ai bỏ thuốc đâu bạn. Nếu có ai khuyên bạn tập PLC mà bỏ điều trị thì đó là người lươi dụng PLC để làm bậy thôi. Chắc là họ sẽ trục lợi cho mình.

Moon Lee Thiên Bình: Phung Chinh họ toàn là những người có tuổi, rủ rê nhau đi tập, có trục lợi gì đâu. Mình thiết nghĩ, khi đã bị bệnh thì việc tập trung chữa bệnh, uống thuốc đúng giờ, ăn đúng bữa, đủ chất và nghỉ ngơi, tập nhẹ nhàng như đi bộ, trò chuyện với người thân thì chắc không còn thời gian để mà tham gia này nọ. Mình cực lực phản đối những thứ khiến NGƯỜI BỆNH bị phân tâm bởi cộng đồng pháp luân công, đọc tài liệu và nghe đài của pháp luân công.

Đỗ Minh Phương: Moon Lee Thiên Bình mình thấy ý kiến của anh Thành Đoàn rất đúng. Không chỉ có PLC đâu bạn ạ, còn cả thực dưỡng, thuốc nam,… Vấn đề người ta rỉ nhau thì truyền qua mỗi người đều có ảnh hưởng suy nghĩ của cá nhân họ. Bản thân những người này có thể tốt nhưng hiểu biết của họ bị hạn chế. Vấn đề bệnh nhân và người nhà phải tỉnh táo suy nghĩ và tìm ra giải pháp tốt nhất cho mình bạn nhé.

Thành Đoàn: Moon Lee Thiên Bình cái này mình rõ mà vì mình có chị họ tập PLC và cũng khoẻ lên (bị sỏi thận) nên khi biết mình cũng tập thiền thì chị nói ôi vứt đi:) ).

Thành Đoàn: Vẫn nên theo tây y, nhưng Bệnh Viện K cũng có khoa đông y do đó mình nghĩ vẫn có thể kết hợp đông tây y, chế độ ăn uống, sinh hoạt lành mạnh và cẩn thận, tập luyện nhẹ nhàng tuỳ sức. Mọi người nghĩ Thiền là cái gì to tát, thực ra là chú tâm vào hơi thở và ngồi yên tĩnh, thiền 24h cũng được.

Có một cái mình thấy lạ khi về VN là người bệnh không mấy ai đeo khẩu trang, người đã yếu thì rất dễ bị bội nhiễm mình bắt mẹ mình đeo khẩu tranh bất cứ khi nào có thể.

Vu Hong Nguyen: Không chỉ trường hợp này mà còn vô số các trường hợp khác với thần dược, tpcn,… Ngoài kia! anh có nghĩ là do các kênh thông tin chính xác còn quá hạn chế nên người bệnh còn dễ bị lừa không?

Đỗ Thu Hương: Ngoài ra còn do người ta chỉ tin vào những điều người ta muốn tin thôi ạ.

Dinh-Van Nguyen: Vu Hong Nguyen niềm tin là một điều khó sửa đổi lắm, mà thói quen cũng vậy. Do đó mới có môn Behavior Science để vật lộn với mấy cái đó!

Đỗ Minh Phương: Tâm lý chung của người Á Đông là tin vào trời phật, vào những gì huyền bí mà không tin vào chính bản thân mình nên rất dễ lầm đường lạc lối các anh ạ. Khi có kiến thức nền tốt người ta sẽ tin vào sức mạnh nội lực của con người, vào chính bản thân mình các anh ạ.